—–/—–
Cô sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng quê Thụy Điển. Ngày đăng ký thi Đại học ngành hóa sinh, cha mẹ đã ngăn cản vì nghĩ đó là một ngành khó, nếu muốn an toàn, hãy chọn một ngành có đầu vào thấp. Nhưng cô không nghe và lựa chọn đó đã thay đổi cuộc đời cô mãi mãi.
Ngay từ đầu, trường của cô đã nhận những đơn đặt hàng, đào tạo sinh viên nghiên cứu theo hướng và chuyên môn mà tổ chức đặt hàng mong muốn. Cô được trao học bổng, được trao đề tài để nghiên cứu. Tốt nghiệp cô được một tổ chức bí mật tuyển vào làm. Mọi thứ đã được sắp xếp sẵn từ đầu, cô chỉ làm theo hướng dẫn.
Cô phải chuyển đến Hà Lan, sống xa cha mẹ, sống một mình trong căn hộ nhỏ mà tổ chức sắp xếp. Nơi cô làm việc là một viện nghiên cứu bí mật, ở đó cô không được trao đổi với các cộng sự, không tiết lộ những gì đang làm ra bên ngoài, chỉ báo cáo kết quả trực tiếp với cấp trên.
Một cuộc sống lặng lẽ và tẻ nhạt, nhưng cô được làm chuyên môn mà mình giỏi, nên những thành tựu trong phòng thí nghiệm cũng an ủi cô phần nào.
Dự án lần này cô được giao là nghiên cứu tế bào gốc để biến đổi gen giúp kéo dài tuổi thọ của hệ thống xương khớp. Dành cho những phi hành gia, những người sống ở ngoài vũ trụ rất lâu, tinh thần không già đi nhưng cơ thể thì lão hóa, khi quay trở về Trái Đất họ cần có những liệu pháp để duy trì sự dẻo dai của xương khớp.
Phòng nghiên cứu của cô có một người đàn ông làm việc chung. Người đó nghiên cứu tế bào gốc để biến đổi gen giúp cơ thể có thể hô hấp qua da, và không bị biến nhiệt bởi môi trường xung quanh. Dành cho quân đội, những điệp viên, tình báo phải hoạt động dưới nước. Vì chủ đề nghiên cứu khác nhau nên hầu như rất ít giao tiếp với nhau.
Nhưng hai người có điểm chung, là phải trở thành người thí nghiệm của chính những điều mà mình nghiên cứu. Tổ chức không cho phép họ sử dụng người khác hoặc động vật vào nghiên cứu. Cô phải tự tiêm các mẫu test và quan sát cách nó phản ứng trên cơ thể.
Chuẩn bị đến ngày tiêm mẫu test thứ 2. Cô biết việc tự trở thành người thử nghiệm sẽ có những rủi ro lớn. Nên đã cẩn thận mã hóa một đoạn code, in lên cổ tay, để mong nếu có bị mất trí nhớ trong quá trình làm thí nghiệm thì cô vẫn biết được mình là ai, mình đến từ đâu. Chưa hết, cô tìm cách nghiên cứu thuốc giải trước khi tiêm mẫu test vào mình. Các thế hệ nhà nghiên cứu trước đều làm như vậy, nhưng không ai nói với cô và ở đây cô cũng không biết hỏi ai.
Trong một đêm thiếp đi trong phòng làm việc, cô mơ thấy một nhà nghiên cứu trước đây đã từng làm tại chính phòng thí nghiệm này, người đó còn một thí nghiệm dang dở chưa thực hiện xong thì đã mất, nên bây giờ vẫn đang loay hoay tìm thuốc giải. Cô choàng tỉnh dậy, nhớ được những mẫu thuốc giải mà nhà nghiên cứu đó đang làm, cùng với suy đoán của mình, cô tìm ra thuốc giải. Nếu hoạt chất cô tạo ra khiến mẫu ADN chuyển từ trắng sang xanh thì thuốc giải này giúp chuyển ngược lại từ xanh sang trắng. Nghĩa là nếu thí nghiệm thất bại, cô có thể tự phục hồi ADN của mình về trạng thái cũ.
Ngày tiêm mẫu test đã đến, cô cảm nhận toàn bộ cơ thể mình bắt đầu có sự biến chuyển. Vì cô không ra ngoài vũ trụ mà chỉ ở Trái Đất nên toàn bộ xương khớp phát triển đến tột độ rồi dừng lại, đóng băng thành nhựa, như xương cao su. Chính vì vậy cô không có khả năng sinh sản nữa.
Đợt nghiên cứu tiếp theo, tổ chức đưa cô vào môi trường nóng ẩm để kiểm tra mức độ tương thích của xương bị nhựa hóa. Nếu thành công, có thể dùng để chữa cho những người chấn thương, gãy tay chân, hoặc bệnh xương thủy tinh.
Cô âm thầm nghiên cứu mình. Khi 1 bộ xương nhựa sống lâu năm, nó bắt đầu giao tiếp với nội tạng và cơ khớp. Khối lượng nó nhẹ hơn, nó làm thay đổi kết cấu của nội tạng, kích thước các nội tạng gần như bằng nhau. Đây là một lỗi của thí nghiệm. Não không xử lý được, không điều khiển được. Những nội tạng xung quanh bị ảnh hưởng, bị rối loạn.
Cô mất khả năng cảm nhận và điều hành các cơ quan trong cơ thể. Cô bị tê liệt. Nếu cứ tiếp diễn như thế này, cô sẽ chết não, còn những nội tạng khác và xương khớp thì không chết. Nhận thấy bất thường đó, cô không công bố kết quả nghiên cứu. Cô lo lắng rằng đây sẽ trở thành công nghệ ướp xác, đóng băng con người.
Cô cảm thấy khó chịu, chỉ có não là bình thường, còn lục phủ ngũ tạng không thuộc về mình. Cô trăn trở rất lớn, viết 1 cuốn nhật ký, cô nhận ra rằng khoa học là nơi không có điểm dừng, cuối cùng sẽ thành rất cực đoan, dị hợm. Nếu giỏi hơn thì cũng không giúp được người khác nhiều hơn, mà cô bị thao túng, bản chất của khoa học đã bị bóp nghẹt ngay từ đầu. Cô anti nghiên cứu, thấy nó kì dị và phản tự nhiên, chính những người nghiên cứu như cô sẽ không kiểm soát được cách kết quả nghiên cứu được sử dụng.
Bẵng đi 1 thời gian cô không nghiên cứu và không gặp người đàn ông cùng phòng thí nghiệm nữa. Còn người đàn ông đó vẫn nghiên cứu, thay nát bộ gen của chính mình. Ông ấy sở hữu khả năng điều khiển nhân dạng tốt, nên bán nghiên cứu đó cho các cục tình báo, không thông qua viện nghiên cứu, để thay đổi nhân dạng, có thể phóng to, thu nhỏ kích thước cơ thể tùy ý.
Khi vô tình gặp lại, biết cô đã dừng làm việc cho tổ chức và đang phải gánh chịu hậu quả của thí nghiệm, người đàn ông đó khuyến khích cô mang thai. Lúc này cô khoảng 40 tuổi. Mặc dù các nội tạng đã bị nhựa hóa, nhưng tử cung vẫn còn giữ được trạng thái bình thường. Kích hoạt tử cung, rất có thể sẽ kích hoạt được các nội tạng trở về trạng thái cũ.
Cô dùng biện pháp thụ tinh nhân tạo và mang thai. Thai nhi trải qua không biết bao nhiêu lần biến đổi gen ở trong bụng mẹ, đến tháng thứ 8 của thai kì mới có thể trở lại trạng thái bình thường, ở chân chỉ bị một dấu vết nhỏ. Sau khi sinh con, các nội tạng của cô được kích hoạt trở lại, xương của cô cũng bắt đầu được tái tạo trở thành xương nguyên bản, chỉ có những đoạn khớp vẫn còn bị nhựa hóa, không phục hồi được. Dù vậy, đó cũng là một thành công rất lớn đối với cô.
Năm 80 tuổi, tuy cơ thể vẫn còn rất trẻ và khỏe, nhưng các khớp xương đau nhức không thể ngủ nổi, cô phải làm bạn với thuốc giảm đau và một ngày thuốc giảm đau cũng không còn tác dụng, cô chết vì bị dùng thuốc quá liều.
Hóa ra, các nước Bắc Âu họ quan tâm đến kéo dài tuổi thọ nên đã nghiên cứu từ rất lâu. Họ manh nha tạo ra giống người thượng đẳng vừa dẻo dai, khỏe mạnh vừa đẹp. Họ triển khai nghiên cứu tế bào gốc để cải tạo gen, vì tỉ lệ sinh sản ít, các cuộc đời cách nhau quá dài, nên không có nguồn gen tốt, gen bị thoái hóa, bị già, dân số bị già nên phải cải tổ gen để giữ gốc và nâng cấp lên. Cố gắng tích hợp để có gen hoàn hảo, nhưng núp bóng nghiên cứu cho chính phủ, quân đội và bán cho Mỹ.
Sản phẩm cô nghiên cứu được bán cho nhiều người, ngoài quân đội, có ứng dụng trong thể thao, 1 bộ phận nghiên cứu cần kéo dài tuổi thọ để hoàn thành nghiên cứu, dùng trong mỹ phẩm. Ngạch mỹ phẩm chỉ là 1 phần rất nhỏ của nghiên cứu, chế thành nhưng viên nang uống, giúp trẻ hóa, ngừa lão hóa.
Bài học cuộc đời: tự kiểm soát. Cô cần phải học cách kiểm soát cuộc đời mình trong sự kiểm soát của tổ chức.
Cô đã tìm được thuốc giải ở giai đoạn đầu, nhưng lại thất bại ở giai đoạn sau của nghiên cứu nên đây là cuộc đời thất bại. Điều an ủi duy nhất chính là nghiên cứu của cô hữu dụng với những phi hành gia làm việc ngoài không gian. Tuy nhiên, sự đánh đổi và những dằn vặt vẫn còn quá lớn. Cô chết nhưng không siêu thoát.
Bài thiền của học sinh khóa Timeline Nâng Cao 3.