Trước đây My luôn nghĩ thổ địa phải là ông và là người già, nhưng qua bài thiền của bạn học viên này thì thấy thổ địa không bó hẹp trong hình hài đó như mình vẫn biết. Khá thú vị. Biên lại cho mọi người cùng đọc.
——-/——
Mình ở vùng ĐNA, mình là thực tập thổ địa. Đầu tiên được đưa về một mảnh đất nhỏ ở vùng đất phía nam. Khi nhận cái mảnh đất đó thì mình kiểm tra năng lượng, tìm trong vùng đó người nào tương hợp với vùng đất mà mình quản lý, kiểu mình tương thông với họ.
Vùng đất nhiều năng lượng gì thì thông qua họ bổ sung năng lượng vào đó, dẫn nước, dẫn lửa hay gì đó. Tìm một người đứng lên làm chủ, thực sự phù hợp. Mình đứng ở 5D, người đó đứng 3D. Hai người hỗ trợ nhau để cùng giúp miếng đất mạnh nhất. Sau đó, người chủ đó đi tìm các mảnh đất khác để mình gia tăng diện tích quản lý. Lúc này mình chưa có chức vụ chỉ là thực tập, trong lòng thì mong rằng một ngày nào đó sẽ cai quản cả vùng ĐNA này luôn.
Mình hỗ trợ người chủ đầu này rất ok, nhưng khi hỗ trợ con cháu của họ thì thấy suy quá. Nên không hỗ trợ gia đình này nữa. Nhảy qua miếng đất khác, thành tích của mình trên hội đồng thổ địa vẫn được ghi nhận.
Đến một thời điểm hội đầu này sẽ họp mặt, mỗi thổ địa có một thành tích riêng, sẽ được quản lý thêm. Ví dụ đầu tiên chỉ là những hộ gia đình nhỏ lẻ, rồi nhảy lên quản lý một xã, quản lý một huyện. Hỗ trợ cho người đứng đầu huyện đó.
Về mặt tài sản người đứng đầu huyện có đất nhiều, về mặt tinh thần thì quản lý cả một khu vực. Còn mình sẽ thông luồng, chỗ này bố trị chợ như thế nào, chỗ kia đường sá, dân cư như thế nào. Mình bảo người ta thờ mình. Lúc này cái tôi cao ngạo, tự tin.
Sau đó mình lập gia đình. Mình lấy một bà thổ địa. Sinh ra 2 người con, đẩy con cho vợ lo hết, mình chỉ thích làm việc thôi. Vùng đất phát triển thì mình mới tự hào chứ không quan tâm đến con. Mình quản lý một vùng phía nam. Không cạnh tranh được với một ông phía bắc và phía trung. Càng muốn thăng tiên thì độ cạnh tranh càng cao, nên không vượt lên tầm quản lý cả đất nước được.
Có biến cố là con trai cả mình bị sát hại, vì nó gây hấn với các thế lực thần linh khác nên bị xử lý. Sự việc này khiến cho mình bị chấn động tinh thần. Mình không muốn phát triển trong công việc nữa, muốn quay về gia đình. Nhưng cũng vẫn duy trì quản lý địa bàn của mình. Tuy không mở mang đất nữa nhưng vẫn giữ cho đời sống vật chất, tinh thần của dân cư ở đó tăng lên.
Mỗi một mảnh đất nhỏ của từng gia đình sẽ có những người phụ trách riêng, là quân của mình. Mình ở miền Nam, dưới miền Nam có các tỉnh, các thổ địa ở các tỉnh có năng lượng, có thành tích thì mình cũng được hưởng một phần trong đó để tăng level. Từ dưới lên trên mà phát triển thì thời gian quản lý, điều hành sẽ lâu dài hơn. Mình vẫn tiếp tục làm công việc đó.
Người con gái còn lại của mình, không thích công việc thổ địa, nó thích chơi hơn thích làm, cảm thấy hơi lo lắng về con bé này. Cấp dưới của mình ai cũng giỏi hơn con gái mình. Nên mình chọn lấy một người có thành tích nổi trội nhất, gả con gái, để tăng vị thế của gia đình, đồng thời con gái có nơi nương tựa.
Nhưng không ngờ, người con rể đó lại là người gian xảo, không có năng lực mà mua chuộc các thổ địa của địa phương, để khai khống thành tích, khiến vùng đất đó bị ảo so với bề ngoài của nó.Hóa ra con rể mình có tham vọng đánh bại mình để thành thổ địa của cả vùng phía nam luôn. Mình muốn tách con gái ra khỏi con rể, nên bàn với một số ng thân cận để tách đứa này ra. Nhưng vì con gái của mình rất yêu chồng, còn con rể rất mưu mẹo nên mình không xử lý được.
Phải nhờ ba mình giúp. Ba mình làm ở phòng quản lý cả Đông Nam Á, Ba mình tách thằng cháu rể ra vùng đảo xa xôi như đi lưu đày. Trong vùng của mình có biến động rất nhiều. Mình già rồi nên cho những thổ địa khác lên, thay thế.
Mình trở về một vùng núi, cáo lão về quê bồi dưỡng thế hệ thần tài tập sự. Đào tạo con gái, mở lớp dạy. Một thời gian sau vợ mình mất. Mình không quá nặng nề, vì không yêu vợ thắm thiết, mà chỉ giống hai người bạn đồng hành. Không lâu sau đó mình cũng mất. Mình mất mọi nười lập miếu thờ, có miếu lớn, có bài vị của cả mình và vợ ở đó. Dù vợ mình không quản lý vùng đó nhưng vẫn là thổ địa bà bà nên được thờ chung.
Tuổi thơ, sinh ra trong gia đình có 4 anh chị em. Mình là con lớn, bên dưới có hai em trai và một em gái. Ba mình quản lý vùng lớn. Mẹ mình là nội trợ và cũng làm thổ địa. Mình rất ngưỡng mộ ba, muốn trở thành người như ba. Còn em trai kế mình thì không thích làm việc, muốn trở thành thổ địa vùng nhỏ để có thời gian chơi bời. Em gái thứ ba thì muốn nhiều đất nhưng không phải làm nhiều. Cậu em út thì không thích được sinh ra trong gia đình thổ địa, thấy nhàm chán, vô nghĩa. Làm thần sông, thần núi có phải thú vị hơn không.
Mình không cảm nhận được tình cảm gia đình. Hôm nay xem không có cảm xúc mà chỉ có ý chí. Lúc được ba mẹ gửi vào lớp đào tạo bồi dưỡng thổ địa, mình cũng không giao thiệp nhiều người, chỉ quan tâm học cách thức làm thế nào để trở thành thổ địa tốt nhất thôi.
Người ở 3D sở hữu miếng đất mà mình quản lý, giống như một mảnh của mình, có sự tương thích với nhau. Mình hỗ trợ tác động thì người kia nhận được. Nếu người 3D không phải là mảnh của mình, thì việc can thiệp không tương thích nhiều. Khi mình ra một miếng đất để nhận nhiệm vụ thì cũng phải giao thiệp với các thổ địa xung quanh, vừa học tập vừa giúp đỡ, vừa cạnh tranh ngầm với nhau. Miếng đất mình quản lý riêng phải có cách vận hành riêng, để giúp người chủ đất 3D phát triển hơn, cả 2 bên cùng có lợi.
Mình thấy tính thủy của mình không nhiều, miếng đất của mình không mang lại sự dưỡng nuôi, nó vẫn thiếu một cái gì đó nhưng không biết diễn tả như thế nào.
BHCĐ: Cuộc đời thành công biết tiến biết lùi. Liên quan đến năng lượng tính thủy.
Thời điểm bước ngoặt: lúc con trai chết.
Thời điểm thành công: làm thổ địa quản lý miền nam
Thời điểm thất bại: biết được thằng con rể phản bội do quá tin tưởng nó, không nghe những thổ địa cấp dưới và không có kế hoạch kiểm tra.
Liên hệ tới đời hiện tại, mình thấy thời gian đấu tranh chống tiêu cực của mình vừa rồi là thời gian mình không quan tâm gia đình nhiều, không có sự thư giãn, giai đoạn này mình thấy bản thân thay đổi khá năng lượng khá nhiều, chưa nhìn rõ thay đổi thế nào kiểu như giai đoạn đó là 1 cột mốc nhỏ đáng để lưu tâm.
Còn người con rể phản bội là ai đời này, thì mình chưa nhìn ra, chỉ cảm thấy nó đang xảy ra vào thời điểm này, chỉ là nó chưa hiện rõ lên thôi.
À mà kiểu của mình là cứ làm hùng hục sẽ có tiền, thư giãn không có tiền đâu nhưng hùng hục lại mất thuỷ, phải vừa làm vừa thư giãn nhưng tiền sẽ không nhiều, vẫn sống được. Muốn giàu sụ thì phải cày như trâu nhưng mất mát cũng nhiều.
Khóa Thiền Timeline Nâng Cao 04 – Thần Linh.