Một ca cá nhân, khách hàng (tên Th) muốn tìm hiểu về mối quan hệ với con trai, mở ra timeline về da nhưng bài học khác hoàn toàn với timeline da của bệnh nhân X. Mời cả nhà cùng đọc. Đợt này lên nghiệp về da nhiều quá.
Th là một phụ nữ Ấn Độ, bế trên tay đứa con đỏ hỏn, khắp người lở loét. Đứa trẻ đau đớn kêu khóc, người mẹ ôm con vái tứ phương. Đến gặp My, là một bà thầy làm tà thuật. My có nuôi một lớp da cừu nhưng đã thành tinh, My hứa sẽ chữa cho con của Th, nhưng với điều kiện sau này phải để Th làm đệ tử tiếp nối My.
Th nghĩ chỉ cần cứu con mình sống đã, làm gì tính sau. Th đồng ý. My bắt đầu khâu lớp da cừu lên người thằng bé. Lớp da cừu ăn dần vào và bám chặt lấy lớp da thật, người con không còn bị đau đớn nữa. Nhưng thế giới của nó đã thay đổi. Mắt mờ, tai điếc, mọi giác quan đã không còn như cũ nên phản ánh một hiện thực khác với hiện thực cũ. Người con thấy mình như bị ném vào một thê giới xa lạ và không còn an toàn, nó thu mình lại, không giao tiếp, không kết nối, cũng không lớn lên.
Thấy con mình đã lành lặn nhưng không nói, không cười, nuôi bao năm cũng không lớn lên là mấy, Th không chấp nhận được, nghĩ phải tìm cách hiểu con. Th đề nghị My làm cho Th một lớp da y hệt, để Th biết con mình đang phải trải qua điều gì, rồi trao đổi với My để tìm cách cải thiện lớp da cho con. Th không can tâm nhìn con mình sống mà như bỏ đi như vậy.
My rút kinh nghiệm, lần này My không khâu chặt lớp da cừu như khâu áo nữa, mà để lớp da tự phát triển, tự gắn chặt vào cơ thể Th. Lớp da này tìm cách che phủ tất cả các lỗ trên cơ thể Th: hốc mắt, lỗ mũi, lỗ tai, miệng, âm đạo, hậu môn và cả các lỗ chân lông. Lớp da cừu tiến qua lớp da, qua lớp mỡ, vào hẳn lớp aponeurosis, một lớp màng liên quan đến kinh lạc hay thể phách của con người. Lớp da cừu thành tinh này bao phủ và làm cho hệ thống cơ của Th yếu đi, không có sức lực làm gì cả. Mọi cử động đều trở nên khó khăn và mệt mỏi. Đó cũng là lý do con trai cứ thù lù một chỗ, không nói không rằng, cũng không khôn lớn.
Không dừng ở đó, lớp da cừu thành tinh lan vào các giác quan khiến Th chỉ nhìn thấy thứ mình muốn nhìn, nghe thứ mình muốn nghe, cảm nhận thứ mình muốn cảm nhận. My nói tình trạng hai mẹ con rất xấu, Th không nghe được. Th chỉ nghe được tiếng con trai gọi mình, nói chuyện với mình. Con trai ngày càng ù lì, thu mình, Th không nhìn thấy, chỉ nhìn thấy con đang sống khỏe mạnh vui vẻ. Có ăn đồ ăn thiu thối, Th cũng không thấy có gì đáng sợ, chỉ thấy mình đang ăn sơn hào hải vị.
My có mắng nhiếc, Th cũng không nghe được. Th chỉ thấy con mình đã khỏi bệnh, khỏe mạnh. Hai mẹ con quay về ngôi làng cũ, tự sống với nhau. Càng ngày Th càng yếu, đến mức chỉ nằm một chỗ, không nhúc nhích được gì. Nhưng Th không thấy như vậy, Th thấy mình đang dậy nấu cơm cho con ăn, đang vui đùa, đang may áo cho con. Th không hề nhận ra mình đang chết dần chết mòn trên giường bệnh. Cũng không thấy thằng bé con đói khát, suy kiệt nằm chết bên cạnh. Th chỉ thấy con mình đang ngủ ngon lành, thấy hai mẹ con đang sống rất tốt cùng nhau.
Lúc này thể phách của Th tách ra khỏi thân thể, làm đủ mọi thứ như Th muốn, khiến Th có cảm giác rằng mọi thứ vẫn ổn. Th chết mà vẫn không nhận ra là mình chết, vẫn mắc kẹt trong cảnh đang chăm bẵm con trai trong ngôi nhà của mình.
———/——-
Bài học cuộc đời của Th: Tiếp Nhận Sự Thật Như Nó Là.
Thời điểm thành công: lúc thấy lớp da cừu thay cho con trai không ổn. Đây là thời điểm Th nhìn ra được sự thật và có cơ hội chấp nhận con mình sẽ chỉ được như vậy.
Thời điểm bước ngoặt: lúc quyết định nhờ My gắn cho mình lớp da cừu để tìm cách cứu người con. Th nhìn thấy rõ kết quả của việc gắn lớp da cừu nhưng vẫn cố kiết tin rằng nếu gắn lên mình thì sẽ khác. Dù thấy sự nguy hiểm nhưng Th vẫn bất chấp thân thể của mình, chỉ vì không chấp nhận được con mình đang trong tình cảnh hiện tại.
Thời điểm thất bại: lúc thể phách tách ra khỏi thể vật lý, làm đủ trò trong khi đang nằm liệt giường. Đây là lúc mà lớp da cừu thành tinh đã khiến Th hoàn toàn không còn cảm nhận được cơ thể vật lý của mình nữa. Các giác quan hoàn toàn tách rời khỏi thể vật lý, chỉ còn cảm nhận những thứ mà tâm trí và lớp da cừu vẽ ra.
——/——
Chẳng cứ phải làm phẫu thuật thay một lớp da như trong timeline thì con người mới có hệ thống giác quan lởm như vậy. Biết đâu bây giờ, con người cũng đều chỉ nhìn thấy thứ mà mình muốn thấy, nghe thứ mình muốn nghe và cảm nhận thứ mình tin. Ăn một đống hóa chất, vẫn thấy ngon quá. Anh yêu lừa dối nhưng vẫn thấy anh nói lời ngọt ngào quá, lời dối trá thì chẳng nghe thấy. Mình ghét ai đó thì chỉ thấy người đó nói chuyện dở hơi quá, chẳng thấy người đó thông minh hay đúng đắn bao giờ.
Biết đâu chúng ta đã bị “thay da” thông qua lớp trang điểm, kem dưỡng da, kem dưỡng thể, đống sữa tắm dầu gội, đống bụi, đống hóa chất, tia này tia kia tràn ngập trong không khí, ánh sáng hay sóng này sóng kia từ đủ các loại lò các loại máy. Còn thay da sinh học, cấy chỉ, tiêm botox thì lộ liễu quá rồi, không tính.
Giác quan lởm, đến một ngưỡng nào đó sẽ chà đạp lên cái thân vật lý. Cơ thể đang kêu gào thảm thiết nhưng tâm trí vẫn: “ Tôi làm được, tôi có thể vượt qua giới hạn của bản thân”. Cơ thể thống thiết muốn nghỉ ngơi, đã mệt mỏi lắm rồi, nhưng tâm trí vẫn: “Tôi đang rất khỏe mạnh, tôi đang rất ổn, cơ thể tôi đang vận hành rất tốt.” Thế mới có những ca đột tử gây bàng hoàng, chấn động của những người chơi thể thao, hoặc có kiến thức về vận động. Tâm trí cứ chạy đường của tâm trí, chả nhận thức được cái cơ thể, cho đến khi suy kiệt và bụp, cơ thể tắt cầu dao.
——–/——-
Kết thúc buổi cá nhân, khách hàng bần thần: “ Sao em như đọc người (tâm can) chị ra vậy, vấn đề nào em nói chị cũng thấy mình trong đó, như một nùi rối vào nhau?” Còn healer thì cứ bâng khuâng: “Ồ, nhìn thế mà chẳng phải thế”.