Có những kí ức tưởng đã quên, có những tư tưởng gốc hình thành từ lúc lọt lòng mà chỉ nhớ lại được khi vào thiền. Dẫn thiền cho học viên này, My chợt nhớ đến nhân vật 22 trong phim “Soul”, một linh hồn không tìm được lý do để đầu thai xuống Trái Đất.
————–/———–
Nhập thiền, nap năng lượng: tưởng tượng mình là cây, thân mình mọc rễ, rễ mọc từ khắp nơi trên cơ thể, cổ, đỉnh đầu, mắt, mũi, lòng tay tay, chân,…. Sau đó rễ cây có điểm gì đặc biệt không: thân gỗ nâu bện bện, có lá màu xanh, một số rễ màu xanh lá như dương xỉ hay lá dương xỉ gì đó cuộn cuộn lại? Màu gì:xanh lá và nâu? Rễ cây cắm sâu vào lòng đất. Tưởng tượng rễ cây hút năng lượng từ dưới lên, lửa nham thạch, nước, băng, khí,…. Thấy mình rút năng lượng dung nham. Đúng ra lúc đầu nó rút năng lượng băng vì nó đóng băng các rễ cây lại như kiểu đông đá mà làm chậm hơn phía bên kia. Dung nham nó chảy cái vèo lên rễ và người thấy ấm, tê nhẹ ở lòng bàn tay.
Tưởng tượng ngồi trong nhà: nhà gỗ, dạng nhà treo trên cây. Ở giữa nhà có cái bậc thang gỗ, không có tay cầm hai bên, bậc thang gỗ treo, cũng dễ đi. Bề mặt khá nhẵn mịn. Không gian xung quanh tối đen nên không biết thế nào. Hết bậc thang là đi vào hang, hang cửa như mái vòm mình thường, không quá rộng hùng vĩ, cũng không quá chật hẹp gì cả, đi thoải mái. Hang tối, hai bên là đá. Đi vào thấy có 2 cái lối đi khác nữa không thấy ánh sáng. Chọn lối bên phải đi đại thì đi một hồi có ánh sáng. Ra cửa ánh sáng là khung cảnh thảo nguyên. Tìm trên mạng ra hình này

Và nó giống như vậy luôn (thảo nguyên Nam Mỹ). Nghĩa là góc độ nhìn từ trên xuống bao la rộng lớn, có mấy con khủng long ăn cỏ nữa. Sau đó tưởng tượng một cái cây thì cái cây nó không quá cao, tán lá sum sê, không hoa không quả gì cả. Khá là cô độc và trơ trọi.
Cây này thì nhiều nhánh thấp quá nhưng tựa tựa vầy đi. Có người (siêu thức) từ phía sau cây xa xa đi ra, thì là một người nữ, nói chung là đẹp. Và kiểu như được gặp mẹ nên khá là xúc động. Người này mặc đồ khá là màu sắc, trên đầu cắm lông chim. Sau đó có căn nhà thì là nhà màu trắng, cửa màu trắng, tay nắm vặn bình thường, Lúc đầu thấy là nhà, sau nghĩ lại như lều. Vô trong thì thấy một bàn dài to bằng đá trắng luôn, có rất nhiều ghế, và xung quanh khá đơn giản. Nhớ là có sách, không nhớ có giường ngủ gì hay không.
Sau đó mình ngồi lên cái ghế, cảm nhận là ghế mát lạnh, tay đặt lên bàn đá cũng thích cảm giác trơn nhẵn. Xong rồi siêu thức cũng ngồi đối diện hơi hơi chệch góc tay phải xíu, lúc này nhìn lại thấy như người nam hoặc là mang hơi thở nam tính một chút. Người mảnh mảnh tóc dài không mang tính nữ như mới gặp (cần xem lại).

Xin về tuổi thơ. Thấy ảnh mình lúc 4 -5 tuổi, mặc đồ bộ, tay cầm con búp bê màu trắng, đứng trước cái tiệm sửa đồng hồ. Không thấy ai hết nữa, rồi cầm búp bê đi lòng vòng qua bên đình đối diện để chơi, mà không ai luôn vẫn là màu trắng thôi, cứ đi đi lòng vòng hồi thì nhập tâm vào đứa bé.
Lúc này chuyển cảnh thì thấy mình đang bị mẹ mắng đồ cũng mặc giống như vậy, mẹ mắng mình vì cái gì không rõ nhưng là mắng oan, giận người khác chửi mình, như dạng “giận cá chém thớt”. Xong đó mình thoát ra chuyển cảnh, thì đứng ở góc từ sau lên, đứa bé ngồi một cục, nhìn phía trước thấy đang giận, phụng phịu, đang khóc và ấm ức.
Xin về lúc mới sinh. Lúc này mình mệt, cảm thấy không muốn lắm, xong rồi chóng mặt muốn ói. Thì ra là mẹ đang ngồi taxi và uống trứng gà sống. Bên cạnh là dì (nhưng không rõ dì nào). Chưa kịp cảm nhận cái gì thì mình thấy trôi tuột ra ngoài rồi, cảm giác đầu tiên là lạnh, khó chịu, hít thở không được lắm, nên bác sĩ cầm ngược chân mình lên, rồi mình khóc. Sau đó thì là có mùi bia. Lúc nằm thì cực kì bực luôn, vì cảm giác xung quanh nó không thông thoáng cứ người ra người vào, và ồn ào. Nghe được giọng người bắc nói chuyện mà kiểu oang oang ấy, bị làm phiền.
Rồi lồng vào mẹ thì thấy mẹ kêu mình giống bố, mặt như đúc thì bố, đẹp gái, lông mày đẹp, có vuốt mũi mình. Nhưng lại có cảm giác kiểu: “Đứa sau phải sinh con trai”, mình cảm thấy không thích và không muốn được sinh ra cho lắm. À lúc này mình khóc, nước mắt lã chả rơi. Đột nhiên lúc này kiểu bật ra suy nghĩ có khi nào đi lộn đường rồi không, lẽ ra đi bên trái mới đúng. Thoát ra khỏi thân mẹ, đi lên trên thấy không khí nó cũng lành lạnh, bệnh viện màu trắng, tờ mờ sáng, không quá ồn ào, ánh nắng lúc đó nó kiểu giao thoa giữa ngày và đêm nên không có rực rỡ hay gì mà nó mang cảm giác bình yên nhẹ nhàng, mà trong đứa bé nhìn thì lại hơi ảm đạm.
Thoát thiền: quay lại nhà màu trắng mình và siêu thức rời đi để quay lại đồng cỏ và quay lại hang. Lúc bước ra khỏi cái nhà trắng, cảm giác người này thay đổi giới tính hoặc vô tính. Quay lại hang thì mình thấy cần sáng lên đi, nên tự tạo ra bó đuốc cắm lên 2 bên tường đá. Đi về khá nhanh, ngắn, lên cầu thang gỗ vẫn thế. Quay lại trong nhà gỗ. Thoát ra rồi nhưng vẫn còn hơi cảm xúc khó chịu lúc mới sinh ra và cứ cảm giác mình bỏ sót hoặc đi lộn đường, hay sai sai cái gì đó.
Ghi chép Buổi 1 Khóa Thiền Timeline Cơ Bản
——-/——
Không hiểu một người đã “khó chịu với cuộc đời” ngay từ lúc sinh ra thì sau này cuộc sống sẽ như thế nào nhỉ, My tò mò về những bài thiền tiếp theo của học viên này ghê. hihi. Mọi người cùng đón đọc nha.