My ơi, chị muốn nghỉ việc nhưng có nhiều nỗi sợ quá, sợ không có tiền nuôi con, sợ bố mẹ buồn, nhưng đi làm thì chán. Chị nghĩ mãi không biết làm thế nào? My có cách gì giúp chị?
– Để em xem 1 timeline của chị liên quan đến chuyện này xem sao ạ.
——————————
1 cô bé sinh ra ở 1 làng chài bên Nhật. Mẹ cô đem lòng yêu một người đàn ông về làng chài công tác, mẹ cô có bầu, người đàn ông không quay trở lại. Cô sống 1 mình với mẹ. Cô tự nhủ lớn lên mình phải là chỗ dựa cho mẹ, phải thay vị trí người đàn ông của mẹ.
Cô có 1 cậu bạn thanh mai trúc mã, hai người thích nhau nhưng chưa ai nói ra. Một lần, cậu trèo tường vào nhà gặp cô bé, không may gẫy chân. Mẹ cậu bé đến bệnh viện xót con, mắng chửi mẹ con cô bé xối xả, nói cậu bé không được chơi với thứ bình dân thấp kém. Cô bé phẫn nộ vì mẹ bị xúc phạm xỉa xói, từ đó tuyệt giao với cậu bạn, tình cảm bị lòng tự trọng lấn át.
Cô bé lớn lên, đi học ĐH ở 1 thành phố xa. Tự đi làm thêm kiếm tiền trang trải, không muốn nhận thêm tiền từ mẹ, sợ mẹ vất vả. Trên đường đi làm, cô bị tai nạn nặng, phải nằm 1 chỗ, cô không dám gọi về cho mẹ, sợ mẹ bỏ công bỏ việc lên chăm, sợ mẹ đau lòng. Cô tự mình xoay sở. Cô gặp 1 người đàn ông. Người ấy đến bên chăm sóc lo lắng cho cô, cô yêu.
Hạnh phúc chẳng tày gang tay, hoá ra người đàn ông đó đã có gia đình, người vợ đến trước cổng trường ĐH của cô đánh ghen, thoá mạ. Gửi tờ rơi về quê bêu xấu. Cô nhục nhã thấy mình bôi tro trát trấu vào mặt mẹ. Bỏ dở con đường học hành, cô về quê, giam mình trong phòng kín.
Mẹ cô động viên, cô hãy đến 1 vùng đất mới, thay đổi cuộc sống. Cô nghe lời mẹ, đến chỗ 1 người bạn của mẹ học đầu bếp. Cô chăm chỉ, nỗ lực nên nhanh chóng trở thành đầu bếp nổi tiếng với các món sushi. Cô mở được 1 nhà hàng nhỏ của riêng mình. Cậu thanh mai trúc mã năm nào, vẫn âm thầm dõi theo cô, biết cô mở nhà hàng, liền cho người đến thương thuyết đầu tư để giúp cô mở rộng kinh doanh.
Mẹ cậu này phát hiện con trai vẫn qua lại với cô, liền giở thủ đoạn, cướp trắng toàn bộ chuỗi cửa hàng mà cô bao công gây dựng. Cô không bì thiệt hơn, chấp nhận mất trắng, rời đến 1 làng chài khác, đón mẹ đến ở cùng, vay mượn mở 1 quán sushi nhỏ, 2 mẹ con sớm tối có nhau.

Mẹ cô giục con gái, rằng phải kết hôn, rồi cùng chồng mở cửa hàng to, thuê thêm người, phát triển công việc, có tích luỹ để còn trang trải lúc nhỡ nhàng. Rằng làm chỉ đủ sống như thế này, không ổn chút nào, rằng cô phải có ý chí phấn đấu, còn trẻ phải chịu khó kiếm tiền. Nếu không mẹ cô có chết cũng không yên lòng.
Cô thương mẹ, nhưng cô cũng thấy mình không đủ sức mở rộng, nhịn ăn nhịn tiêu đi cũng vừa vặn để sống. Đôi khi cũng chạnh lòng vì không thể mua cho mẹ chiếc áo đắt tiền, không cho mẹ khám ở bệnh viện to. Nhưng cô thấy mình thanh thản.
Rồi mẹ cô qua đời, đất dưới chân như sụp xuống. Cô kiếm ra tiền cũng không biết để làm gì. Không còn ai để chăm sóc, không còn ai để tiêu tiền cô làm ra.
Cô ngày càng trở nên ít nói, cho đến khi hoàn toàn không nghe, không nói chuyện với ai. Cô sống trong thế giới của riêng mình. Khách đến quán ăn chỉ cần ghi thực đơn ra giấy, cô sẽ âm thầm hoàn thiện. Khách trả tiền bao nhiêu, có trả đủ hay thiếu, cô cũng không buồn quan tâm.
Cô sống lặng lẽ như vậy đến cuối đời, lúc chết, thấy nhẹ nhõm, cuối cùng cũng được kết thúc cuộc đời này.
Thời điểm thất bại: lúc bị đánh ghen. Đáng ra lúc ấy cần thanh minh và tiếp tục học ĐH.
Thời điểm bước ngoặt: lúc bị cướp chuỗi nhà hàng. Chuyển về làng chài nhỏ sống với mẹ.
Thời điểm thành công: lúc trở thành đầu bếp sushi giỏi và mở cửa hàng riêng.
Bài học cuộc đời: phải có giá trị tự thân, phải có mục đích sống tự thân.
——————–
Phân tích
Cô gái coi mẹ là mục đích sống. Tất cả mọi thứ cô làm đều vì mẹ, tức giận, phẫn uất, bỏ chạy cũng đều vì sợ mẹ bị tổn thương, muốn bảo vệ mẹ. Bỏ người yêu cũng vì mẹ, bỏ học cũng vì mẹ, đi học đầu bếp cũng vì chiều lòng mẹ. Từ bỏ nhà hàng, mở 1 quán nhỏ cũng vì muốn sống bình yên cùng mẹ. Không lấy chồng sinh con cùng vì mẹ luôn.
Cô gái cũng không coi trọng và tin vào giá trị của mình, nên khi mẹ mất, cô thấy mình vô giá trị.
———————
Câu hỏi đặt ra là chị nghỉ việc để làm gì?
Nghỉ việc thì chị có phát triển bản thân của mình tốt hơn không? Chị có trưởng thành hơn không? Trong sự lo lắng của chị có con và bố mẹ, không thấy nhắc đến bản thân mình. Liệu chị có đang đặt họ là mục đích sống của mình không?
———————-
My ơi, chỉ 1 timeline và mấy lời phân tích của em, chị hiểu ra nhiều điều. Em nói 1 chị hiểu 2,3. Chị cần thêm thời gian để ngẫm. Cảm ơn em nhiều.