Âm & Dương – Chấp Nhận & Chối Bỏ

Càng cố đẩy hạt mầm đen ra xa, càng cố phủ nhận sự gắn kết thì hạt mầm trắng càng thất bại. Cách hóa giải duy nhất là dùng sự thấu hiểu, bao dung, chấp nhận và đôi khi là cả yêu thương.

——————————-

Ngày xưa ngày xưa trôi nổi trong vũ trụ, có 2 hạt mầm dính chặt vào nhau. Cứ trôi nổi cùng nhau hàng triệu năm, chẳng phải yêu thương nhau nhưng sinh ra đã như vậy rồi, nên cứ ở bên cạnh nhau.

Một ngày hạt mầm trắng phải lòng một cây hoa hồng, hạt mầm đen khó chịu, nói tao mới là người quan trọng nhất với mày, ở cạnh mày bao lâu rồi, mày biết gì về thằng đó mà yêu. Hạt mầm đen tìm cách chen chân vào, mê hoặc cây hoa hồng kia, để hạt mầm trắng phải từ bỏ, quay trở về bên mình.

Hạt mầm trắng từ bỏ thật, nhưng nó cũng buồn bã mà bỏ nhà, bỏ hạt mầm đen ra đi. Nó gặp một cái cây cổ thụ, cái cây ở bên cạnh, lắng nghe, đưa nó đến sống ở một nơi tươi đẹp, thú vị, đông vui. Khác xa với cuộc sống đơn điệu, vắng vẻ cùng với hạt mầm đen trước đây.

Hạt mầm trắng bắt đầu yêu cuộc sống mới này, và nó cũng yêu luôn cây cổ thụ vững vàng kia. Hạt mầm đen buồn bã cô quạnh, không đang tâm nhìn hạt mầm trắng hạnh phúc, liền tìm đến, mời gọi, năn nỉ hạt mầm trắng quay trở về.

Hạt mầm trắng mềm lòng, dù gì cũng đã ở cạnh nhau từ thời khai thiên lập địa, để hạt mầm đen cô độc một mình cũng xót xa. Hạt mầm trắng quay về, cùng hạt mầm đen rủ các hạt mầm, các cây khác đến khu của 2 đứa sinh sống. Chấp nhận việc nó phải xa chàng cây cổ thụ.

Khu rừng của 2 hạt mầm lớn mạnh nhanh, đông đúc và vui vẻ. Hạt mầm trắng thấy mình làm được việc có giá trị nên hạnh phúc, thấy được tôn trọng, được ghi nhận nên càng nỗ lực cống hiến hơn nữa.

Hạt mầm đen thấy vậy không hài lòng, mày không được giỏi hơn tao, mày không được hài lòng hạnh phúc, mày phải đau khổ, phải bị vùi dập thì khi ấy mày mới cần tao, mới không rời bỏ được tao. Nghĩ vậy, hạt mầm đen liên kết với 1 cơn gió đen và 1 cây dây leo, hãm hại, lật đổ mầm trắng khỏi vị thế của nó trong khu rừng.

Hạt mầm trắng uất hận tại sao khu rừng lại quay lưng lại với mình trong khi vừa mới hôm qua họ còn tung hô, ngưỡng mộ. Nó cũng đau đớn tột cùng nghĩ hạt mầm đen thật tệ bạc, đốn mạt, có thể đâm sau lưng nó một cú chí mạng như vậy. Nó 1 lần nữa bỏ đi.

Nó đến sống cùng chàng cây cổ thụ, sinh ra cây con, dần dần trở lại cuộc sống bình yên như bao người. Hạt mầm đen lại thấy chướng tai gai mắt, tìm đến bắt cóc cây con mang đi, nói hạt mầm trắng, mày phải thừa nhận sự quan trọng của tao, hãy cầu xin tao giúp đỡ, hãy quỳ xuống dưới chân tao, thì con mày sẽ được yên ổn.

Hạt mầm trắng thấy sao số phận mình khổ sở thế này, sinh ra đã dính phải một thằng chỉ muốn nhìn thấy mình đau khổ, tàn tạ. Ai dính đến mình cũng đều chung số phận. Nó quyết định đến cướp con về, rồi mang con đi trốn thật xa. Thay đổi thân phận để hạt mầm đen không bao giờ tìm ra nó nữa. Chàng cây cổ thụ không thể rời bỏ mảnh đất của mình để đi theo hạt mầm trắng, họ chia tay nhau, mỗi người chăm sóc 1 cây con.

Hạt mầm trắng chạy trốn thật xa, cả đời sống chui lủi như người vô hình, không giao tiếp với ai, không có người thân, một mình nuôi cây con vất vả cũng tự gánh chịu, có thương nhớ cây cổ thụ cũng ngậm ngùi nuốt nước mắt vào trong. Chỉ mong thoát khỏi sự truy đuổi của hạt mầm đen. Cuối đời héo úa trong cô độc và nuối tiếc.
Và hạt mầm trắng đã chạy trốn thành công.

Hạt mầm đen bỏ luôn khu rừng mình đã cùng hạt mầm trắng gây dựng, nó đi lang thang khắp nơi để tìm hạt mầm trắng, nhưng không thấy. Nó vật vạ như một bóng ma, không còn mục đích sống. Nó sinh ra để làm cho hạt mầm trắng khổ sở, bây giờ hạt mầm trắng không ở đây, nó không biết mình phải sống tiếp như thế nào. Cuối cùng, nó hóa điên, gặp ai cũng tưởng là hạt mầm trắng, miệng lầm bầm chửi: tao mới là người quan trọng nhất, mày sẽ không thể rời bỏ được tao, tao sẽ làm cho mày sống không bằng chết.

Khi trở về với đất mẹ, hạt mầm trắng khóc lóc cầu xin mẹ, hãy cho con được sinh ra một lần nữa, nhưng lần này, đừng cho con gặp hạt mầm đen, con chỉ muốn một cuộc sống bình thường thôi. Hạt mầm đen thì cầu xin mẹ, hãy cho con đời đời kiếp kiếp dính lấy hạt mầm trắng, để nó không bao giờ từ bỏ được con.
Mẹ đất trả lời, dù các con muốn hay không muốn thì số phận hai con sinh ra đã gắn lấy nhau, đây chính là số mệnh, hãy học cách hóa giải nó.
——————————


Lần này sinh ra, 2 hạt mầm vẫn dính chặt lấy nhau, trôi nổi trong vũ trụ. Cho đến một ngày, hạt mầm trắng gặp và muốn tách ra đi chơi cùng 1 hạt mầm tím. Hạt mầm đen không vui, lo sợ hạt mầm trắng bỏ rơi mình, không quay trở về, không cần mình nữa. Hiểu tâm ý này, hạt mầm trắng vỗ về, nói hạt mầm đen cứ yên tâm ở nhà đợi, nó sẽ quay trở về và kể cho hạt mầm đen những câu chuyện thú vị mà nó trải qua.

Hạt mầm đen chấp nhận nhưng trong lòng vẫn hoài nghi, lăn tăn nhiều điều. Nó giận dỗi khi thấy hạt mầm trắng trở về. Hạt mầm trắng liền đến bên cạnh dỗ dành, xoa dịu. Nói rằng ngoài kia nhiều điều hay ho lắm, hạt mầm đen hãy ra gặp gỡ mọi người, có thêm những người bạn mới, làm những công việc mới, đừng chỉ mãi ở nhà chờ đợi mình.

Hạt mầm đen vẫn còn rụt rè, nhưng tin tưởng lời hạt mầm trắng, bắt đầu trở nên mạnh dạn hơn, trải nghiệm cuộc sống muôn màu muôn vẻ ngoài kia. Nó bắt đầu thấy cuộc đời có nhiều việc thú vị để làm, nhiều người thú vị để yêu thương. Mục đích sống của nó lúc này, không còn là hạt mầm trắng nữa. Nó khao khát sống cuộc sống với những màu sắc của riêng mình. Nó biết yêu và sống cùng một cây dây leo. Còn hạt mầm trắng thì hạnh phúc bên cây cổ thụ.
Hai hạt mầm cuối cùng ở bên cạnh nhau như sinh ra vốn thế và mỗi người lại có gia đình nhỏ của riêng mình.

Mẹ đất ở một nơi xa, mỉm cười mãn nguyện. Cuối cùng thì hạt mầm trắng bé bỏng đã nhận ra rằng, hạt mầm đen có xấu xí, độc ác, ngu dốt cỡ nào thì cũng là một phần không thể tách rời của chính hạt mầm trắng. Càng cố đẩy hạt mầm đen ra xa, càng cố phủ nhận sự gắn kết thì hạt mầm trắng càng thất bại. Cách hóa giải duy nhất là dùng sự thấu hiểu, bao dung, chấp nhận và đôi khi là cả yêu thương.

Bài thiền ngày 21.09.2020
———————————-
Hạt mầm trắng phải chăng là những thứ đẹp đẽ chúng ta nghĩ về mình. Còn hạt mầm đen hẳn là những điều mà chúng ta tha thiết muốn chối bỏ, về chính mình, nhỉ.

viVietnamese