“Sau này em có bị giết như mẹ mình không?” “Có bị giết thì cũng đã biết tinh yêu là gì, còn hơn là sống an toàn mà cô độc”. Cô nghe vậy liền chạy theo anh. Dì nói hãy sống cuộc đời có ý nghĩa, mà để có ý nghĩa là phải yêu…
————————————
Cô gái là bào thai trong bụng mẹ lúc mẹ bi giết. Giết bởi chính bố của cô. Bố cô nói rất đau lòng, mẹ cô không có lỗi, nhưng vì sứ mệnh nghiệt ngã nên phải làm vậy. Bố cô móc bào thai ra, nuôi trong lồng kính đặc biệt đến khi cô gái lên 3 tuổi thì bố cũng bị em gái của mẹ đến trả thù, giết chết.
Cô gái sống trong lồng kính đến khoảng 20 tuổi. Khi cái lồng kính vỡ ra, cô gái thoát ra ngoài, nằm ra yếu rợt như bạch tạng. Cô gái chưa thích nghi được với điều kiện bên ngoài. Linh tính mách bảo, cô bò về nhà của mẹ trước đây, găp người dì đã giết bố mình. Khi giết, người dì này ko biết là có cô cháu gái này tồn tại. Người dì kể cho cô gái sự thật. Cô gái đau khổ, gào thét hỏi sao ko để cô chết luôn, để cô sinh ra ko có bố mẹ và yếu đuối một mình trong thế giới này để làm gì?

Người dì bèn nói ko tự nhiên cô được sinh ra, cô hẳn phải có sứ mệnh riêng, hãy sống cuộc đời có ý nghĩa. Cô gái hỏi sống thế nào có ý nghĩa. Người dì trả lời trước hết phải sống.
Cô gái nghe lời dì, tập thích nghi với môi trường, da dần giống da người.Rồi cô gái găp một người đàn ông. Cả hai có tình cảm với nhau. Cô gái ko còn niềm tin vào tình yêu, không muốn mắc lai sai lầm của mẹ mình. Anh này bảo tình yêu làm cuộc sống có ý nghĩa. Anh này nhìn mắt cô gái thấy có tình cảm, bảo cô có tình yêu trong mắt đừng chối bỏ.
Cô gái khóc hỏi sau này em có bị giết như mẹ mình không. Anh nói có bị giết thì cũng đã biết tinh yêu là gì, còn hơn là sống an toàn mà cô độc. Cô nghe vậy liền ra khỏi nhà theo anh này. Người dì chạy theo ngăn cản. Cô gái bảo dì bảo con hãy sống cuộc đời có ý nghĩa, mà để có ý nghĩa là phải yêu.

Anh này đưa cô gái đi. Thời gian sau cô có thai, sinh ra một cậu con trai. Nhưng sau đó cô trở nên ốm yếu, nằm 1 chỗ. Khi thấy cô gái bệnh tật như vậy, anh này bảo cô như thế này là ko được rồi, phải đi tìm cô khác. Anh này vẫn chăm sóc cô gái, nhưng vẫn có cô khác bên ngoài. Người dì biết chuyện liền đến đón cô gái về, bảo con đã thấy chưa, đàn ông không tốt đep.
Cô gái vẫn ngây thơ biện minh cho chồng mình, là con bệnh tật anh ấy làm thế cũng có thể thông cảm. Anh này đến tìm thăm cô gái, nhưng người dì đuổi về ko cho thăm. Lúc đó cậu con trai đã biết ngồi, hỏi mẹ ơi bố đâu. Cô gái đau thắt lòng, thấy cuộc đời mình quá bất hạnh, nhưng vẫn cho con găp bố, anh này thỉnh thoảng vấn đến thăm con.
Cô này càng ngày càng đau khổ suy sup, cô thấy chán đời, thấy sao số phận mình khổ sở thế. Người dì liền bảo dì sẽ dẫn con đến gặp một người thầy của dì, người ấy rất thông tuệ có thể cho con câu trả lời.

Đến nơi, cô gái khóc lóc, hỏi:
– Con phải sống tiếp thế nào đây.
– Đừng làm nạn nhân nữa, đời cho mình cái gì, mình làm cái đấy.
– Vậy là cả đời này con không được yêu đương sao?
– Các con đều hiểu sai về yêu, không phải ko được yêu, mà phải khi các con vững vàng, biết ai giả dối ai chân thành, biết yêu bản thân, thì khi yêu người khác mới có thể hanh phúc được.
– Con bệnh tật thế này làm thế nào để chữa.
– Con hãy sống thật kiên quyết, nghị lực, rắn rỏi, mạch lạc, sòng phẳng. Xây dựng cho mình nội lực vững vàng khi ấy con tự khỏi bệnh. Năm nay là năm rất thuận lợi để làm việc này.
– Thầy ơi, liệu sau tất cả những chuyện này con còn có thể có hạnh phúc được không? Con mất hết niềm tin rồi.
– Cứ đi rồi sẽ tới.
Bài thiền 6.2.2020