Sinh Ra Ở Vạch Đích

Người nghèo có khó khăn riêng của người nghèo, người giàu có thách thức riêng của người giàu. Nhiều khi chưa biết ai sướng hơn ai. Đời một thiên kim tiểu thư nhà tài phiệt của Trung Quốc thực sự cho My mở mang tầm mắt rất nhiều. Tâm đắc quá, phải biên lại cho mọi người cùng đọc.

Cô là thiên kim tiểu thư của một nhà tài phiệt, có quyền lực. Cô từ bé đã phải học hết cái này đến cái kia, thi cử đỗ đạt rất áp lực, hầu như không có thời gian chơi với bạn bè. Cứ thấy cảnh ô tô đưa đi học, rồi mời thầy về nhà học, từ nhỏ bố mẹ đã mong cô có thể kế nhiệm. Cô dù không thích học, thấy việc học nặng nề khó khăn nhưng vẫn vì muốn bố mẹ vui nên oằn mình cố gắng. Có vài lần kiệt sức ngất đi, rồi có lần thì áp lực quá mà ngất. Cô yêu mẹ nhiều hơn bố, kiểu lúc nào cũng hướng về mẹ, trong lòng chỉ có mẹ.

Hồi nhỏ mẹ bận đi công tác nước ngoài liên tục, hiếm khi có thời gian quan tâm 2 chị em cô, toàn giao tiếp với quản gia vú nuôi, nhưng cô rất mong và nhớ mẹ, mẹ về thì rất vui, dù mẹ mệt và bận không có thời gian chơi cùng, và hay đuổi ra ngoài. Có lần cô cầm con búp bê chạy vào khoe mẹ, thì bị mẹ đuổi ra, ném con búp bê đi, nói: “ Mấy chuyện tào lao, mẹ chưa đủ mệt à”. Cô rất buồn, nghĩ mẹ không thương mình, thấy mình cần phải ngoan hơn thì mẹ mới thương. Không bao gio muốn làm mẹ phải bận tâm về mình, cái gì cũng cố gắng, ngoan ngoãn, không cãi lời, không bao gio đưa ra quan điểm. Mẹ bảo sao thì nghe vậy. Lẳng lặng như một chiếc bóng. Cô hay tự kỉ, chơi với búp bê chứ không có bạn. Hay viết nhật kí. Và chơi với một người vú em, người này cô coi như người thân, vì ng này chăm bẵm những khi cô đau ốm, dù k chia sẻ tâm sự gì vì cô là người siêu ít nói có gì cũng giữ trong lòng, nhưng cũng động viên lúc cô buồn bã. Sau này lớn, bố mẹ gửi cô đi du học.

Những ngày tháng học ở Mỹ, là những ngày tháng vui vẻ tự do của cô. Nhưng cũng áp lực học hành, có điều không còn áp lực từ mẹ, cảm thấy dễ thở. Có điều cô cũng không kết giao nhiều bạn bè, khá đóng, sống nội tâm, thi thoảng đi vào rừng hoặc tha thẩn du lịch một mình chứ ít khi tụ tập hoặc tham gia lễ hội, tiệc tùng gì cả. Cô thích yên lặng, thích chỗ vắng vẻ. Chi gặp một anh chàng tính khí, anh này cũng thích vẽ và hay đi du lịch một mình. Cô thấy anh này đang nằm bên bờ sông và vẽ nên đứng ngắm và phải lòng. Anh này quay ra thì cô vội quay đi. Anh này hình như nhận ra cô là tiểu thư của tài phiệt ở TQ, anh này cũng là người TQ, nhà bình thường, đam mê nghệ thuật và xin được học bổng sang đây. Anh này nhìn đẹp trai, thư sinh, bay bổng. Thấy cô nhỏ nhắn thướt tha thì rất mê. Định chạy theo nhưng còn vướng đồ nên là thôi. Cô dù trẻ nhưng ăn mặc có phần chững chạc theo kiểu giày cao gót áo vest, kiểu người đi làm chứ không giống sinh viên, nhìn rất khép kín và khó gần.

Một lần vô tình gặp anh này ở sân trường. Như là 2 trường giao lưu, và anh này vô tình hoặc cố ý xin được sang trường cô giao lưu để gặp cô, 2 người gặp nhau, nói chuyện rất vui, hầu như anh này nói, cô thấy đồng cảm, ước mơ giống mình, cảm nhận cũng giống mình, nhưng cô không biết cách nói ra, cô khó diễn đạt được nội tâm của mình, cô chọn im lặng, giống như cũng không muốn ai thấu hiểu. Cô thấy rung động vì anh này có cảm nhận giống mình, thấy như thể anh này hiểu mình dù mình không nói ra, cảm thấy đồng điệu. Nhưng cô biết ở nhà bố mẹ đã sắp xếp sẵn vị hôn phu cho mình, nên cô không muốn sa chân vào yêu đương với anh này. Cô thích nhưng để trong lòng và cũng k cho anh cơ hội tiếp cận. 2 người chỉ gặp nhau mỗi lần đó. Anh vẽ tặng cô một bức tranh hình ảnh cô gái vội vã quay lưng đi khi bị phát hiện nhìn trộm, đấy là lần nhìn thấy cô đầu tiên, anh ấy vẽ lại theo trí nhớ của mình. Cô thấy mình đáng yêu và bé nhỏ trong mắt anh, trước đây lúc nào cô cũng thấy mình phải gồng, phải cố gắng, bao nhiêu việc khó khăn mình vẫn làm bằng hết. Cô không nhận ra là mình cũng bé nhỏ, yếu đuối thế này. Cô giữ mãi bức ảnh đó trong phòng, nhưng chỉ thế thôi. Cô cố gắng hoàn thành chương trình học.

Đến lúc tốt nghiệp thạc sĩ QTKD ở Mỹ cô trở về nước. Thấy bố mẹ đã sắp xếp gặp mặt 2 bên với người có hôn ước với cô. Anh này tính thổ, kiểu thô hơn, mạnh mẽ hơn, làm việc nhanh quyết đoán và cũng không từ thủ đoạn. Nói chung trong mắt mẹ cô thì đây là người tuyệt vời để nương tựa. Người con rể có giá trị. Bố mẹ cô lấy nhau là hôn nhân chính trị, để vững mạnh thế lực của tập đoàn, 2 người hầu như chỉ có tiền trong mắt, mẹ cô cũng có người yêu nhưng để trong lòng chứ không tiến tới. Bố cô cũng có người tình nhưng mẹ cô ghê gớm, không cho phép qua lại, để bảo vệ thanh danh và tài sản. 2 người có con với nhau, đến khi 2 đứa con lớn thì căng thẳng ngày càng nhiều, nhất là khi ông ngoại của cô mất, thế lực của bên ngoại nhà cô đã không còn như trước, thì bố cô không còn nể nang gì nữa. Nên mẹ cô mới phải xù lông xù cánh tự thân vận động gìn giữ quyền lợi của mình.

Sinh con là để ràng buộc hôn nhân và cũng là để nối dài cuộc đời của mình, thay mình quản lý công ty, coi sinh con là một lợi nhuận, hoặc phải biến con trở thành lợi nhuận của cuộc kinh doanh này. Bố cô thương cô nhưng hầu như cũng không trò chuyện hay dạy dỗ gì nhiều, cô thấy mẹ tức giận và đau khổ nhiều vì bố, nên có phần giận bố, dù bố quan tâm cô nhưng cô luôn lạnh lùng xa cách. Cô thấy mình sẽ không chọn ng đàn ông như bố mình, mình cũng không trở thành ng phụ nữ giống như mẹ mình. Thấy phụ nữ như mẹ mình khổ quá, độc lập tự cường cái gì cũng phải gánh vác, phải hơn thua với đàn ông. Cô thấy cứ dựa dẫm vào đàn ông, có khi lại hay. Phụ nữ mạnh mẽ quá chỉ thiệt thòi.

Cô không thích anh chồng mà bố mẹ ghép cho, anh này nhìn thô như kiểu mới giàu xong học làm sang, có vẻ lịch thiệp nhưng thật ra rất giả tạo, cô cảm thấy khó chịu. Mẹ cô cũng biết nhưng vì họ giàu nên bỏ qua. Nếu 2 công ty sát nhập thì sẽ chiếm được thị trường ở Hàn Quốc. Công ty đang đánh sang thị trường HQ và sẵn công ty anh này có nhà máy bên đó rồi, hợp tác với nhau thì sẽ đánh bại được đối thủ cạnh tranh. Hôn lễ được tổ chức,cô vô cảm, chẳng vui chẳng buồn,mọi chuyện cứ thế diễn ra. Mẹ cô vui cười tiếp khách nhưng chưa một lần hỏi về cảm giác của cô là cô có thích anh này không? Có muốn lấy anh này không? Ngày cưới có buồn hay lo lắng hồi hộp không? Mẹ cô cứ thích mọi thứ theo sắp đặt trong đầu của mình, cứ thế mà tiến hành.

Bố cô ngày cưới vào phòng cô dâu nói con có thực sự muốn điều này không? Nếu con không muốn con hãy từ chối, nhà mình không nghèo khó gì để con phải chịu thiệt thòi. Cô thấy gánh nặng trên vai mình rất lớn, mình chẳng làm gì giúp được mẹ, được công ty, đây là cách duy nhất. Xong dự án này thì cổ phiếu của mẹ sẽ nhiều hơn của bố, mẹ sẽ có quyền điều hành công ty, đây là mơ ước cả đời của mẹ, bên thông gia hứa sẽ bỏ phiếu cho mẹ, con rể cũng bỏ phiếu. Cô thấy mẹ vất vả nhiều rồi, mình có chịu một chút cũng k sao, với lại anh đó cũng làm việc bên HQ, và cũng là người biết chiều chuộng nên cũng được không sao. Cô cố gắng chịu là được.

Mục tiêu sống của cô là làm mẹ vui lòng, còn bản thân cô không biết mình muốn gì mình cần gì, mình thích cái này hay thích cái kia, cô không có chính kiến, cũng không học cách nói ra chính kiến của mình. Thậm chí nhà cửa, xe cộ, quần áo cũng là mẹ cô chọn cho, bảo cô mặc. Cô như con rối trong tay mẹ cô. Mẹ cô không hề để ý đến mong muốn và cảm xúc của con gái. Mặc định rằng những điều mình làm là tốt cho con, vì con, nhưng thực ra lại là vì ham muốn kiểm soát và dùng con như một công cụ cho mình. Mẹ cô cho rằng quyền lực là điều mình dành cả cuộc đời để theo đuổi, tiền bạc chỉ là công cụ cho quyền lực, là cách để mẹ cô thao túng và kiểm soát những thứ xung quanh. Không coi trọng giá trị gia đình, không coi trọng con cái, hay hạnh này của bản thân mình. Bản thân mẹ cô cũng không có bạn bè, chỉ có đối tác. Mẹ cô thấy bạn bè dễ lợi dụng hoặc đánh vào điểm yếu của mình, chứ bạn bè không có ích gì. Với ai mẹ cô cũng dè chừng, với cả nhân viên thân tín cũng luôn thử thách, không tin tưởng ai, siêu hoài nghi.

Sau này cô lấy chồng, chồng cô ở bên HQ có bồ bịch, ngang nhiên trước mặt cô, vì nghĩ cô sẽ vì mẹ mà cắn răng chịu đựng, không dám ly hôn. Mới đầu thì thích chiếm hữu cô, nhưng sau thấy lấy được cô dễ dàng quá thì đâm ra chán, 2 người cũng chưa có con với nhau. Ông này bồ bịch khắp nơi, cô nín nhịn cho qua. Chỉ gửi ảnh bằng chứng để dằn mặt và nói không được làm lố, không được để báo giới biết ảnh hưởng đến giá cổ phiếu. Ông này coi trời bằng vung, mặc kệ, ăn chơi trác táng. Mẹ cô biết được rất cáu. Mắng chửi cô xơi xơi vì như thế mà để yên, không nói gì cho mẹ cô, để mẹ cô xử lý, làm nhục mẹ cô.Thấy mình bị coi thường nên tức tối bắt cô ly hôn. Trước đó làm một vài thủ đoạn để khi ly hôn thì chồng cô mất trắng, khuynh gia bại sản.

Cô thấy mẹ dã man quá không nỡ làm, thì mẹ cô ép cô làm, mẹ cô không hỏi con có đau khổ không hay quan tâm đến cảm xúc của cô, mà chỉ tức giận vì bị xỉ nhục. Mẹ cô cho công ty ma vào mua công ty bên HQ của chồng cô, rồi lừa hợp đồng kiểu gì đó, nói chung chồng cô mất trắng. Rồi chuyển hết cố phiếu tài sản của cô sang tên mẹ, khi ly hôn thì cô k có gì nên chẳng có gì để chia. Chồng cũ cô cay cú nhưng k làm được gì, còn bị mẹ cô thua XH đen HQ dằn mặt cho một trận. Báo chí lùm xùm bung bét, đồn là cô là người trả thù chồng cũ, rồi ra tay hiểm ác các thứ, nhưng cô chịu hết không hề lên tiếng thanh minh. Cô bị lên khắp các mặt báo. Họ nói cô nhẫn tâm, sống không có tình nghĩa, nói chung mọi người chửi bới rất nhiều.

Cái anh chàng họa sĩ gặp bên Mỹ năm nào nghe báo đài biết vụ lùm xùm như thế thì email gửi cho cô một bức ảnh, bức anh này vẽ cô mặc vest đứng trong văn phòng. Hóa ra anh này vì ngưỡng mộ cô mà xin làm thiết kế trong công ty của cô, âm thầm theo dõi cô bao lâu nay nhưng cô không biết. Cô cứ lầm lũi đến công ty rồi lầm lũi về, làm theo sự chỉ đạo của mẹ, không ngó dọc ngó ngang nên cũng không biết ai với ai. Cô khá bất ngờ, vì chắc hẳn người này phải quan tâm mình lắm mới biết mình đang khó khăn, đang stress mà gửi bức hình này đến động viên. Cô rung động. Cô hẹn gặp.

2 người có chuyến đi chơi xa mấy ngày. Trong suốt những ngày đó, cô không nói gì nhiều, anh ấy lặng lẽ bên cô vẽ vời. Cô đi để tránh scandal. Lần đầu tiên trong đời cô dám tắt điện thoại, để không nghe điều khiển của mẹ. 2 người mỗi người một phòng, không có động chạm, không gì cả, anh này chỉ lặng lẽ ở bên cạnh cô, vẽ vời, ăn uống, nấu nướng. Cô chỉ im lặng nhìn ngắm mây trời. Cô buồn nhưng không khóc được.

Sau đấy 2 người có tình cảm với nhau, bí mật hẹn hò nhưng bị paparazi chụp được, lùm xùm, mẹ cô gây áp lực rất lớn, nói thằng vô danh tiểu tốt, không được bươc chân vào nhà  này. Cô nói để yên cho anh thì mẹ cô nói gì cô cũng nghe, 2 người sẽ kín đáo hơn, cũng chỉ yêu vậy thôi, chứ không kết hôn gì. Lần đầu tiên cô dám đưa ra lời đề nghị trái với ý của mẹ, mẹ cô khá shock, nhưng thấy mày làm gì có quyền để thảo luận với tao. Khi cô sẵn sàng mở lòng để yêu một lần thì anh lại không chịu được áp lực từ bên ngoài, từ báo chí, anh trốn tránh, nói hãy dừng lại, mọi việc đi quá xa rồi.

Cô cảm thấy cô độc và suy sụp, khi mình vừa mở lòng để cho phép ai đó bước vào cuộc đời mình thì họ lại sợ hãi mà chạy trốn. Cô nghĩ mình không xứng đáng được hạnh này, cuộc sống của mình sinh ra đã vậy, cô chấp nhận, không cố gắng bảo vệ tình yêu của mình nữa. Cô vẫn đi làm, đưa mọi thứ vào ổn định, dù trong lòng thất tình thì rất buồn nhưng bên ngoài vẫn cố tỏ ra là ổn. Mẹ cô đã cho người gặp và đe dọa aanh làm anh ấy sợ chết khiếp. Mẹ cô thấy hài lòng vì con gái vẫn ở trong tầm tay của mình, mình vẫn thao túng được.

Mấu chốt ở chỗ là anh và cô không có giao tiếp với nhau, mỗi người tự sống trong suy nghĩ của riêng mình. Hoặc cô không hiểu anh ấy nghĩ gì và anh ấy cũng không hiểu cô, chỉ là có những lúc 2 người vô tình đồng cảm được với nhau, khi người này cảm thấy như này thì vừa hay người kia cũng cảm thấy như vậy. Khi người này muốn như này thì vừa hay người kia cũng muốn như thế. Gọi là hợp nhau, ở bên cạnh nhau dễ chịu, nhưng hiểu nhau thì không.

Mẹ cô có một đứa cháu gái, nó làm được việc hơn cô rất nhiều, mẹ cô vẫn đào tạo nó từ trước, nó cũng muốn cống hiến nhưng vì không phải con nên mẹ cô không giao nhiều cổ phần hay quyền lực cho nó. Mẹ cô muốn gả cô tiếp cho một gia đình tài phiệt để thuận lợi việc kinh doanh, lần này thì cô không thể chấp nhận nổi, việc mẹ dùng hôn nhân của cô để kiếm tiền, vì mẹ đâu có thiếu tiền. Mẹ cô nói như thế tốt cho cô, tìm cho cô gia đình nhà chồng tốt, các thứ,nhưng thực ra là đều nghĩ cho mình, ép cô. Nói,nếu không mẹ cô sẽ gả cho đứa cháu gái kia.

Cô lần đầu tiên phản kháng mẹ, nói mẹ ích kỉ, phá hoại cuộc đời cô vì ham muốn làm giàu của mình, mẹ cô đừng mang đứa kia ra để đe dọa cô, cô đã làm hết sức có thể nhưng mẹ cô không bao giờ vừa lòng và không bao giờ dừng lại. Mẹ cô tát cô. Cô bỏ đi. Sau, mẹ cô gả đứa cháu gái kia cho nhà tài phiệt, con bé kia cũng rất thích anh công tử tài phiệt kia. Mẹ cô dồn sự quan tâm sát sao cho con bé đó, bỏ rơi cô luôn.

Không còn gọi điện nhắc nhở thúc giục hàng ngày, cô có đến chỗ làm hay không cũng kệ, cô giải quyết việc kiểu gì mẹ cũng không can dự nữa. Cô như bị cô lập trong văn phòng của mình. Lúc này cô thấy trống rỗng, không biết phải làm gì, không dám quyết định cái gì. Cô nhận ra bây lâu này mình phụ thuộc vào mẹ quá nhiều, chỉ thụ động nghe theo mẹ, sống cuộc đời quá nhạt nhòa. Nhận ra mẹ cô chỉ coi cô như công cụ, không cần nữa thì bỏ. Cô nghĩ mình phải tự cứu lấy đời mình, phải tự sống thôi.

Cô quyết định chuyển xuống làm ở một vị trí phù hợp với năng lực của mình hơn, rồi thời gian rảnh thì đi học vẽ, quay lại đam mê. Cô gặp lại anh trong một lớp vẽ, anh lúc này là trợ giảng. Lúc này tầm 1-2 năm sau rồi. Anh cũng ngại ngùng vì hồi đó mình quá hèn nhát và cư xử trẻ con. Bây giờ thấy cô tự chủ cuộc đời mình, cũng biết chuyện cô bị cách chức GĐ điều hành, làm chức vụ bình thường, thì thấy dễ thở hơn. 2 người yêu nhau.

Cô buông mong muốn được mẹ chú ý yêu thương, cô vẫn được bố hỗ trợ để có cuộc sống vui vẻ thoải mái, không lo lắng gì về tiền. Mẹ cô vẫn theo đuổi tiền bạc và quyền lực, 2 mẹ con cô ít khi gặp nhau. Cô hay về thăm bố hơn. Cô lấy anh, có 2 con. Cô vẽ tranh mở triển lãm, nhưng không sống bằng nghề vẽ mà được bố chu cấp. Anh đi làm cũng chỉ cho vui thôi, trang trải cuộc sống là bố cô lo hết. Cô sống bình yên, nhưng vẫn không tự chủ được cuộc sống của mình.

Anh vì phụ thuộc gia đình bên vợ nên cũng có phần nhún nhường, tự ti, nhiều khi mệt mỏi vì áp lực từ bên nhà ngoại, cảm thấy mình không có giá trị, mình không tự nuôi nổi vợ con, cảm thấy cuộc sống nhàm chán, bế tắc. 2 người hầu như chỉ kết nối với nhau qua con cái. Anh không thích chăm con và không thích ở nhà, là người hướng ngoại, thích đi chơi, thích đây đó, thích những nơi thoáng rộng, phóng khoáng. Không hướng về gia đình.

Còn cô thì từ khi có con là đắm đuối chăm sóc các con, dù trong lòng cũng muốn rong chơi,cũng muốn bay bổng làm cái này cái kia nhưng cái gì cũng sợ. Không yên tâm giao con cho người giúp việc, sợ mình không bón thì con không ăn, sợ mình không trông thì con gặp nguy hiểm, sợ mình không dạy thì con sẽ hư. Lúc nào cũng kè kè cạnh con, chăm bẵm đến mức kiểm soát, giống y cách mẹ cô làm. Cô nghĩ như thế là bù đắp để con cảm thấy được yêu thương,con luôn có mẹ đồng hành, nhưng thực tế là tự bó buộc chính cuộc sống của mình, như bóp chết dần tâm hồn mình.

Lúc này cô đặt mục đích sống vào các con. Cô chăm các con kĩ lưỡng như đẻ bù đắp cho những thiếu thốn của tuổi thơ mình mà cũng không bao giờ hỏi các con có cần điều này hay không, có cần điều kia hay không. Cô lặp lại y theo cách mẹ cô đối xử với cô, có điều, mẹ cô thì xa cách, còn cô thì gần gũi, dưới lớp vỏ yêu thương. Thực ra xa cách hay sát sàn sạt theo từng bước một cũng đều cực đoan, một là quá thiếu hai là quá thừa. Đều ảnh hưởng tiêu cực đến con, chứ không phải cái nào thì tốt hơn cái nào.

2 đứa con nhà cô, ỉ lại, cáu kỉnh, mè nheo, sách nhiễu và không trân trọng mẹ. Vì lúc nào mẹ cũng có mặt, chỉ cần khóc lóc cãi vã là mẹ đứng ra giải quyết, thích cái gì mẹ sẽ mua cho, muốn cái gì mẹ sẽ làm cho. Chúng nó không cảm nhận được tình yêu thương của cô mà chỉ coi cô như là người đa năng, sẽ đáp ứng hết mọi yêu cầu của nó, vốn dĩ đã luôn như vậy rồi. Anh thì không đồng tình với cách nuôi dạy đó, nhưng cô khá kiên quyết làm theo ý mình, thành ra anh không can thiệp và đi ra ngoài nhiều hơn.

Khi các con lớn, cô không nỡ để các con đi du học, thậm chí nó đi, cô còn định đi theo để tiện chăm sóc. Bố cô và mọi ng đều khuyên như thế là quá đà, hãy để chúng nó được lớn và độc lập. Cô mới chịu ở nhà. Chúng nó đau ốm hay làm sao là cô thấp thỏm không yên, ngày nào cũng gọi video call để cập nhật tình hình của con, cô cảm thấy sợ hãi khi con không cần mình nữa. Cô cố gắng làm mọi thứ thay con để nó không thể tự sống một mình được, nó không thể sống thiếu cô được. Điều đó làm cô cảm thấy an toàn. Vì cô thấy trong gia đình mình chẳng ai cần mình cả, mẹ không, bố không, chồng cũng không, nên bây giờ có con cần mình, dù nó mè nheo sách nhiễu cũng được, cô thấy mình có giá trị. Cô thấy cuộc sống có ý nghĩa.

Bây giờ chúng nó rời xa vòng tay cô mà vẫn sống tốt, rất tốt, cô thấy vị trí của mình lung lay, mình không còn giá trị với các con nữa, cô lo sợ, cô đau khổ. Cô thấy trống rỗng. Một mình ở trong căn nhà to, nhưng các con đi học, chồng thì đi chơi, đi câu cá, cô thấy cô độc, mình chả có ai. Lúc này cô tầm 50 tuổi. Thấy xung quanh mình chẳng có ai, bạn bè không, người thân không, chồng con cũng không. Cô chợt nhận ra mình bao nhiêu năm qua mình đã làm gì với cuộc đời của mình thế này? Tại sao sống mờ nhạt, vô nghĩa, sống vì người khác, sống cho người khác mà không sống cho mình? Tưởng rằng cuộc sống gia đình chăm sóc con cái đã là sống cho mình rồi nhưng không phải, giống như là cây tầm gửi, dựa vào chúng nó để thấy mình tốt, mình có giá trị, bây giờ chúng nó đi rồi cô lại chơ vơ.

Cô bắt đầu chuyển sang nuôi nhiều chó, làm từ thiện ở trung tâm chăm sóc chó mèo bị bỏ rơi, gây quỹ ủng hộ các thứ. Cô thấy vui vì những con chó con mèo cần mình, thấy vui vì được những người trong tổ chức ghi nhận. Cô vẫn có một cái gì đó không ổn ở trong lòng, cứ phải đi tìm cái gì đó để nương tựa vào, để dựa vào, dù nhiều khi không biết là họ dựa cô hay cô dựa họ, hay cả 2. Cùng là làm thiện nguyện nhưng xuất phát từ tình yêu thương với chó mèo hoặc từ việc thấy việc làm của mình ý nghĩa có giá trị với sự phát triển và trưởng thành của chính bản thân cô, nó sẽ khác so với việc làm từ thiện để khỏa lấp chỗ trống trong lòng.

Cuối đời cô chết vẫn có chồng con bên cạnh, chó mèo rồi những người trong tổ chức rất đông, nhưng cô vẫn cảm thấy trống rỗng, không còn nhiều thiết tha với cuộc sống, chẳng vui cũng chẳng buồn, chết thì chết mà không chết thì thôi. Không còn điều gì làm cô quá vui, hay chờ mong, cũng không có gì làm cô buồn bã hơn được nữa. Một kiểu vô cảm hoặc đóng băng cảm xúc, không còn cảm nhận được cảm xúc của chính mình. Cuộc đời thất bại trong giàu có và cô độc.

Gói chữa nghiệp quả dòng họ 06.2021

viVietnamese