Như mọi ngày, vào đầu buổi học, My hỏi thăm tình hình sức khỏe và tinh thần của các bạn học viên. Một bạn sụt sùi chia sẻ:” Em buồn quá, hôm nay sinh nhật em mà người yêu cũ không nhắn tin chúc mừng. Em biết em chờ đợi lời chúc như vậy là dở hơi, vì người đó đối xử tệ với em, nhưng tại sao em vẫn cứ mong chờ. Em bị điên rồi chị ạ.”
Bạn thiền thì mở ra timeline này, quả thực My khá bất ngờ khi nhận được tư tưởng gốc của bạn.
—————————-
Em ở thời xưa, thấy một đứa con gái và một ng con trai, dắt tay một đứa trẻ con đi trên cánh đồng lúa. Có vẻ là khu nhà của họ.
Đứa bé này là con gái. Em là ng phụ nữ đó. Trong khu gần đấy có một đạo sĩ, ông ấy là ng thầy của em, cũng được bố mẹ em quý mến. Em hay mang cơm cho ông ấy. Ông ấy có nuôi một con cáo. Dù được mọi ng trong gia đìn yêu thương nhưng em vẫn tự ti là con của kĩ nữ, em bị bán ra khỏi kĩ viện, ông bà nhận em làm con nuôi. Em cảm thấy mình không xứng với bố mẹ với ck, muốn làm đẹp lòng họ, không dám làm mấy việc phật lòng.
Ông đạo sĩ là ng chỉ cho bố mẹ em xuống mua em đi vì em được học ông ấy rồi. Vì có năng lượng gì đó hợp với nhà đấy. Trí tuệ và linh hồn của ông thầy chia làm hai phần, một phần ở trong thân xác ông ấy, một phần là con cáo. Em bị con cáo nhảy vào người. Em đi làm việc cho ông ấy, trở nên sắc sảo hơn, không giống tính cách nhu mì của em.
Em cải trang đến kinh đô nghe ngóng. Em thấy mọi ng nói sắp diệt vong rồi. Em thấy cung tên bắn qua mặt em. Ông đạo sĩ có phép thuật nhưng ông ấy là ng tốt, chứ không thao túng em để làm việc xấu.
Ông ấy sắp xếp cho em làm tổng quản ở trong hoàng cung. Vào mộttg em phát hiện ra ông vua thực tế chết rồi nhưng không được công bố. Có một ng khác nhiếp chính, không phải vợ cả mà là thiếp. Ng này có thế lực trong triều, có con trai. Nhưng bà hoàng hậu cũng có con trai và lớn hơn con bà ấy. Nên không để lộ chuyện vua chết ra ngoài, sợ bị cướp ngôi. Bà ấy dự định khi quyền lực đủ mạnh thì phế truất ngôi của hoàng hậu và con trai hoàng hậu.
Em phát hiện ra vì em là ng nấu đồ ăn cho vua mà không thấy đồ ăn vơi đi. Trong em cũng có hai linh hồn, một của em, hai của con cáo- ông thầy. Buổi sáng ông ấy chiếm trọn thân em, buổi tổi nó mới thoát ra, em mới làm chủ được cái thân của mình.
Em ở trong cung 5 năm. Mỗi tối khi con cáo thoát ra thì em rất nhớ con và nhớ chồng. Ông đạo sĩ muốn biết được tình hình, mộtm ông ấy không thay đổi thế cục này được. Ông ấy muố bảo vệ mạng sống cho thái tử. Bà quý phi kia tập hợp quyền lực được rồi thì công bố vua băng hà và định giết thằng tháit tử nhưng không được. Ông đạo sĩ dần xây dựng cho thái tử một thế lực để tương xứng với bà kia.
Sau việc này em được trở về nhà. Con lúc đấy lớn rồi, 7t rồi, về nhà thấy chồng rất yêu thương. Em thấy ấm cúng. Em đi bao nhiêu năm bình thường ngta lấy vợ mới, nhưng ông chồng vẫn dành tc cho em. Con cái được nuôi cũng tốt. Gia đình khá giả. Nhưng không khiến em khó xử với công việc của mình. Bố mẹ chồng cũng vậy, rất thông cảm. Lúc này em không còn cảm thấy bị tự ti nữa.
Bà quý phi định giết em trả thù, nhưng chưa giết được em, đốt nhà. Em đi đôngf về thấy chồng con, bố mẹ chồng bị giết hết. Em đau khổ, đến chỗ ông đạo sĩ, ngất lên ngất xuống.
Em bị nội thương rất nặng, không hiểu vì sao. Em thấy lx3 như bị lửa đốt. Cái tim như bục ra. Em cứ nằm ngặt nghẹo.
Ông đấy chữa cho em bằng cách nạp năng lượng vào tim. Ông ấy cho em ăn cái linh hồn của con cáo. Khi em nuốt xong thì em trẻ lại. Lúc này để trả thù bà quý phi kia thì em tiến cung.
Em quyến rũ thằng thái tử để làm vợ nó. Vì nó chưa có vợ. Bà quý phí có linh cảm nhận ra em. Nhưng em không yêu thằng thái tử, em chỉ lợi dụng nó thôi.
Em có thai. Khí huyết của em là con cáo nên con em sẽ chỉ có phần xác mà không có phần hồn. Chỉ có cách ông đạo sĩ đầu thai làm con của em. Bây giờ em phải tìm cách củng cố quyền lực và giúp đứa bé ấy lên ngôi. Nếu để rơi vào tay bà quý phi thì sau bà ấy sẽ cống nạp nước này cho Trung Quốc.
Em không sống được lâu như người bình thường, em chỉ có thời gian một0-một5 năm thôi. Tự dưng kế hoạch thay đổi, em có em bé. Nên em cần nhiều sinh khí để nuôi em bé. Nên em chỉ sống được một,hai năm nữa thôi.
Lúc em mang thai 4,5 tháng. Em phát hiện ra ng hầu là người của bà quý phi. Bà quý phi đã cắt một phần đất biên giới cho TQ để họ ủng hộ bà đấy, chống phá Đất Nước bên này.
Em không thấy yêu ông vua này. Em chỉ thấy yêu ông chồng đầu tiên và yêu con.
Một hôm em đi dạo, đến nhà ông quan to, theo phe chồng em, có người con gái có năng lượng tương đồng với em. Trên đường về em đau bụng muốn sinh con.
Em không sinh được. Bà quý phi làm cho cái kiệu của em bị rơi, em sinh con. Kiểu bị động mạnh. Cạn kiệt sức, em chết. Còn con vẫn sống. Em ra sức bảo vệ con vì không để linh hồn của thầy mình lãng phí được.
Về tuổi thơ
Ông đạo sĩ là bố đẻ của em. Mẹ em là kĩ nữ, rất yêu bố nhưng không nói là có bầu, sợ khác biệt giai cấp. Bố em làm quan trong triều, thấy vua mê quý phi quá, có đóng góp gì cũng không được. Nên đi tu.
Mẹ đẻ em ra nhưng coi em như người hầu, vì nếu là con của kĩ nữ thì sẽ phải làm kĩ nữ tiếp. Năm 7,8 tuổi bà ấy sắp chết mới nói với bố em. Bố em mới bảo bố mẹ chồng em đón em về nuôi, vì họ có ơn với bố em nên tôn trọng bố em và yêu thương em. Coi em như con gái. Sau em yêu ông anh hờ và lấy nhau.

Bài học cuộc đời: không biết
Sự kiện bước ngoặt: cả gia đình nhỏ bị giết
Sự kiện thất bại: em không giữ được sinh khí bên trong mà bị phá, phải nhờ con cáo
Sự kiện thành công: tìm được ng giúp em nuôi đứa con sau này.
Tư tưởng gốc: chỉ hướng đến một người thôi.
Nên sau này không mở lòng yêu ông vua. Mà chỉ quyến rũ ông ấy để được làm hoàng hậu thôi.
Biểu hiện tư tưởng đó ở đời hiện tại như thế nào: 5 cảnh
– Lúc em nói chuyện với bạn hồi cấp 3, nói về quan điểm yêu đương. Không phải chỉ yêu một ng yêu nhưng có sự phân biệt giữa yêu chơi chơi và yêu nghiêm túc. Nếu yêu nghiêm túc thì chỉ yêu một ng thôi.
– Trong buổi hẹn hò thứ 3 với nyc, em cũng nói câu y hệt như thế, em coi nyc là tình yêu nghiêm túc
– Cách đây một năm, em nói chuyện với bạn, nói chuyện về sự lo lắng khi mà tiếp xúc với con trai, khi họ có ý định tán mình. Nó bảo nó cũng được nyc hỏi về việc have sex nhưng nó không thoải mái nhưng nghĩ đến khi nào thoải mái hoặc tin tưởng được (khi quyết định kết hôn) thì mới have sex. Em cũng nghĩ vậy.
– Em tiếp xúc với con trai, những ng có khả năng nảy sinh mối quan hệ trai gái, em tự hỏi những ng này có trả lời được các câu hỏi của em không, em thấy không là em không đong đưa gì nữa luôn. Xung quanh các bạn em đa số đều thế. 4,5 đứa.
Những sự kiện trong timeline tạo ra tư tưởng gốc này:
– Mẹ em tuy làm kĩ nữ nhưng một lòng hướng về bố.
– Mẹ chồng cũng thế
– Tình cảm với người chồng: nhẹ nhàng bình yên, làm em nhớ mãi
– Trong sách vở em được học cũng thế
– Các câu chuyện xung quanh em đều thế
——————————————————–
My phân tích: nhân vật có nội lực yếu nên bị tác động của môi trường xung quanh. Bài học cuộc đời có lẽ là xây dựng nội lực của mình. Khi bên trong yếu thì sẽ cần vay mượn những thứ bên ngoài (linh hồn con cáo), và thấy sự vay mượn đó là bình thường. Chứ một người vững vàng, khoẻ mạnh sẽ không để cho ai nhập thân nhập xác mình cả.
Khi nội lực yếu, bản thân tự không biết thế nào là đúng thế nào là sai, đâu là điều nên, đâu là điều không nên, thành ra bị ảnh hưởng rất nặng nề bởi bên ngoài: mẹ đẻ, mẹ chồng, sách vở, khuôn thước của Xã Hội… Giống như có một hệ quy chuẩn giá trị và áp mình vào đó, chứ không có hệ giá trị riêng của mình. Sống mà hướng theo bên ngoài, sẽ dần đánh mất bản thân mình. Bên trong, bên ngoài mâu thuẫn nhau.
Vì không có nội lực nên nhân vật bị ảnh hưởng mạnh bởi tư tưởng: “phụ nữ chính chuyên chỉ có một chồng”- tư tưởng của đa số phụ nữ lúc đó.
Tư tưởng này ảnh hưởng đến cả đời hiện tại, ngay cả khi XH đã không còn đặt nặng các tiêu chuẩn tam tòng tứ đức lên người phụ nữ, nhưng bạn vẫn không thoải mái với chuyện tìm hiểu nhiều người rồi mới tiến đến hôn nhân, dằn vặt bản thân rất nhiều sau khi chia tay người yêu cũ. Dù chuyện đã xảy ra hai năm rồi nhưng vẫn chưa thể tiến tới mối quan hệ mới được.
Chữa: nạp năng lượng khí, bọc bạc vào TV. Biến mất tất cả các cảnh, em cảm thấy hơi sợ. Sợ khi mình không có một khung mình rất dễ đi đến một cái gì đó không đúng.
My phân tích: đúng vậy. Thường những người có tính thổ mạnh, sẽ cảm thấy an toàn khi ở trong một cái khung, một hệ thống ổn định. Thành ra bảo dỡ bỏ các cái khung, hay đập tan các khuôn phép thì sẽ thấy vô cùng bất an. Thực tế, cũng không cần phải đập bỏ, chỉ cần nhận thức và hiểu cái cách mà những định kiến, những cái khung giúp mình vận hành cuộc sống như thế nào, đồng thời cản trở, giới hạn mình như thế nào là được rồi. Từ từ rồi chữa lành dần, ngay trong một buổi không thể giải quyết tư tưởng gốc này được.
Buổi 11, Chữa lành tư tưởng gốc
Khóa Thiền Timeline Cơ Bản.