Nàng Geisha Và Cái Bẫy

Việc hành động thì luôn luôn khó khăn, còn thay đổi tư duy cho méo mó, để biện minh, để thuyết phục bản thân không cần hành đông, lại có vẻ dễ dàng hơn. Một cái bẫy thật lớn….Cho đến cuối đời nàng vẫn không chấp nhận được thực tại mà giữ cho mình một giấc mơ mang tên “giá như”.
———————————————————–

Nàng lớn lên trong một gia đình nghèo khó ở Nhật. Nơi có tuyết rơi trắng mái nhà vào mùa đông. Nhà nàng nghèo đến nỗi không ai muốn chơi cùng. Một lần, nàng bị nhóm bạn xô xuống hồ nước lạnh cóng, ai cũng đứng trên bờ cười nhạo, duy chỉ có một anh chàng tiến tới, đưa tay đỡ nàng lên. Khi ấy nàng mới 3 tuổi, nhưng hình ảnh đó khắc ghi mãi trong tâm trí.
Năm lên 4, bố mẹ nàng đột ngột qua đời vì bệnh nặng, nàng trở thành trẻ mồ côi, tự mình tìm cách sống qua ngày. Cuộc đời đưa đẩy, mà có lẽ cũng bởi vì nàng đẹp, nên nàng được nhận vào tiếp rượu ở một kỹ viện. Với cô gái bé nhỏ lúc đó, chỉ cần được ăn no, không phải chịu cảnh đói rét là đủ. Nàng đâu có biết rằng cuộc đời nàng đã sang trang kể từ đây.


Chàng là một thiếu gia con nhà giàu, lớn lên trong nhung lụa. Chàng hay lân la đến chơi cùng đám trẻ con trong làng, chàng thấy trong đám trẻ con ấy, có một cô bé mũm mĩm với đôi mắt xoe tròn ngây thơ, thường bị các bạn bắt nạt nhưng không khóc, cũng không chạy về mách bố mẹ mà chỉ đứng ngây ra chịu trận. Chàng hứa với lòng mình sau này sẽ bảo vệ che chở cho cô bé ấy.

Thế rồi, bẵng đi một thời gian, cô bé ấy chuyển đi đâu không biết. Mong ước khi xưa chàng vẫn giữ trong lòng. Cậu bé năm nào lớn lên, trở thành chàng thư sinh tuấn tú, nho nhã. Chàng được cha mẹ sắp xếp một hôn nhân môn đăng hộ đối, chàng nguyện lòng nghe lời cha mẹ. Đó là một cô gái đẹp, thông minh, sắc sảo, không có điểm nào để chê, chỉ là giữa hai người có một cách biệt nào đó, chưa thể vượt qua được. Mỗi lần cãi vã giận hờn là chiếc hố giữa hai người lại thêm sâu. Chàng chán nản, tìm đến quán rượu giải sầu. Ở đây, chàng nhận ra cô bé chàng muốn bảo vệ năm nào, đôi mắt to tròn với ánh nhìn ngây thơ ấy, chàng không thể nhầm lẫn được.

Kể từ hôm ấy ngày nào chàng cũng đến, nàng rót rượu cười lúng lính, chàng ngâm thơ thưởng nhạc. Thời gian như ngừng trôi, có những ngày chỉ cùng nhau đi dạo trong vườn hoa anh đào, chẳng cần nói với nhau câu gì, cũng cảm thấy đủ.

Tình cảm cứ thế mà lớn dần lên, chàng vẫn cư xử đúng mực dù trong lòng rất giằng xé. Chàng chưa một lần thổ lộ tình cảm với nàng, vì chàng biết đây là mối quan hệ không có kết cục tốt đẹp. Cho dù thế nào chàng cũng phải quay về với thực tại, chỉ vài tháng nữa hôn sự sẽ được tổ chức, chàng vẫn sẽ thành thân như cha mẹ đã sắp đặt. Chàng sợ rằng nếu trái lời, những vinh hoa, sang giàu chàng đang có sẽ biến mất. Nhưng cũng rất nhiều lần, không kìm lòng được trước vẻ đẹp của nàng, chàng đưa tay vuốt mái tóc thơm, rồi khẽ đặt lên đó một nụ hôn thật nhẹ. Điều mà không một khách làng chơi nào từng làm với nàng.


Nụ hôn nhẹ như cánh hoa anh đào rơi trong gió, nhưng cũng đủ để nàng xao xuyến, tương tư. Từ khi bắt đầu hiểu công việc mình đang làm, nàng cảm thấy mình nhơ nhuốc, bẩn thỉu, nhưng nàng không dám rời bỏ, nàng không muốn quay lại cảnh đói rét, khốn khó như trước đây. Nàng sống nhưng thấy mình vô giá trị, chỉ là không biết làm gì khác, nên cứ thế cầm cự qua ngày. Cho đến khi gặp lại chàng trai cứu mình năm nào, nàng mới thấy mình có lý do để sống. Tháng ngày được gặp chàng, được đi bên cạnh chàng là những tháng ngày hạnh phúc nhất cuộc đời. Nàng cười nhiều và có điều để chờ đợi mỗi khi thức dậy.


Nàng biết mình yêu chàng, nhưng thật khó để nói ra, nàng là ai kia chứ? Một geisha thì đâu có tư cách để yêu, tấm thân này đâu còn nguyên vẹn để trao cho chàng. Nàng cứ giữ mãi trong tim thứ tình cảm mà hàng nghìn lần muốn thốt ra. Hai người cứ lặng lẽ bên nhau như vậy…Nàng ước thời gian ngừng trôi.
Rồi cũng đến ngày chàng quay về lấy vợ. Hôn sự được tổ chức đúng theo dự kiến. Nàng thấy tim mình quặn thắt, không có chàng, cuộc đời nàng đâu còn ý nghĩa. Nàng vẫn tươi cười tiếp rượu mỗi ngày, nhưng trong lòng vỡ vụn thành trăm mảnh. Nàng biết mình đã mãi mãi không còn cơ hội nói lời yêu với chàng.


Người đã đi rồi, nhưng nơi đâu cũng có bóng hình của chàng. Điều đó còn đáng sợ hơn cả đói khát và rét mướt, nàng quyết định rời bỏ kỹ viện, tìm đến 1 nơi thật xa. Chọn một cuộc sống nghèo nhưng thanh thản, tối đến nàng làm bánh, sáng sáng mang ra chợ bán. Cô bán bánh khéo léo và xinh đẹp, nên rất nhiều chàng trai vây quanh. Nhưng không có một ai có thể bước vào trái tim nàng, nàng thấy mình không xứng đáng? Hay chàng đã quá hoàn hảo nên không ai có thể sánh bằng? Hay vì cả hai? Không ai hiểu nàng nghĩ gì, chỉ biết nàng lựa chọn cuộc sống cô độc một mình, lầm lũi sống ngày qua ngày. Thậm chí nàng tự dùng sao rạch một vết sẹo trên khuôn mặt, để cho mình trở nên xấu xí. Như vậy, sẽ không còn chàng trai nào làm phiền nàng nữa.

Cuộc sống cứ thế trôi đi cho đến ngày nàng phát hiện mình bị lao phổi, nàng không sợ hãi, điều đáng sợ nhất trên đời nàng đã trải qua rồi, thì thứ bệnh tật này đâu có thấm gì. Nàng thản nhiên đón nhận. Nàng nghĩ, sau những chuỗi ngày làm thứ công việc nhơ bẩn kia thì đây là thứ nàng xứng đáng phải chịu.
Nàng ngồi một mình lạnh lẽo, mặc kệ ngoài kia tuyết đang rơi, nàng nhìn xa xăm về nơi có gia đình chàng đang sống. Nàng biết thời gian của mình không còn nhiều nữa. Nàng ho ra máu rồi ngã xuống thềm tuyết trắng. Vào giây phút cuối đời, nàng ước giá như mình sinh ra trong một gia đình giàu có, giá như cha mẹ nàng không mất sớm, giá như nàng không trở thành geisha, nàng đã có được chàng bên cạnh. Cho đến cuối đời nàng vẫn không chấp nhận được thực tại mà giữ cho mình một giấc mơ mang tên “giá như”.

Bài học cuộc đời: mạnh mẽ đón lấy tình yêu của mình.
Tư tưởng gốc: nghèo thì không xứng đáng được yêu thương.
Bài thiền ngày 10.2020 của Minh Thư, học viên khóa Thiền Timeline cơ bản. Buổi số 8, thấu hiểu bài học cuộc đời.

My phân tích
Nàng geisha, mỗi khi gặp một vấn đề nào đó khó khăn, thay vì tìm cách giải quyết vấn đề bên ngoài, thì nàng chọn chối bỏ một phần nào đó bên trong mình. Khi yêu chàng, nàng thấy thổ lộ tình cảm khó quá, thôi thì chọn việc dễ hơn là im lặng, dùng thân phận để biện minh cho việc hèn nhát không dám hành động vì tình yêu của mình. Khi bị mang tiếng xấu vì làm kĩ nữ, thay vì tìm cách rời bỏ công việc đó, làm lại cuộc đời, thì nàng chọn cách dễ hơn là trách móc vì mình quá xinh đẹp, giá như mình xấu xí thì sẽ không được chọn vào kỹ viện. Khi có các chàng trai vây quanh, thay vì từ chối quyết liệt, nàng chọn tự phá hoại khuôn mặt xinh đẹp của mình. Khi bị mắc lao phổi, thay vì khao khát sống, tìm mọi cách chạy chữa, nàng lại chọn cách dễ hơn là buông xuôi, là nghĩ mình đáng bị như vậy, không việc gì phải đấu tranh giành lại sự sống. Việc hành động thì luôn luôn khó khăn, còn thay đổi tư duy nhận thức cho méo mó, để biện minh, để thuyết phục bản thân không cần hành đông, lại có vẻ dễ dàng hơn. Một cái bẫy thật lớn.

viVietnamese