Nàng Dea Jang Geum “Nội Truyện”

Một đời liên quan đến vị giác và việc bị lấy tiêu bản vị giác để nghiên cứu. Có 6 vị chua cay, mặn ngọt, đắng và thanh. Timeline lần này liên quan đến vị thanh và 1 số tổ chức ăn chay trên thế giới. Hãy cùng đọc để có thêm những góc nhìn khác.
=============================

Nàng sinh ra trong một gia đình có truyền thống ấm thực tinh tế. Cha nàng và chị gái của cha đều có năng khiếu ẩm thực. Người bác sống ẩn dật, còn cha nàng là đầu bếp nổi tiếng. Triều đình triệu vào, nhưng cha nàng không thích triều chính. Nước láng giềng biết được tài năng của cha nàng, ép giao cha nàng ra, nếu không sẽ gây chiến. Cha nàng sợ vợ con nguy hiểm, nên đành dứt áo ra đi. Không quên dặn vợ phải bảo vệ vị giác của con, chỉ được ăn đồ mẹ nấu, giữ cho vị giác hoà hợp, sinh động với thiên nhiên. Nàng thường nếm hoa, nếm lá như con ong. Các nụ vị giác tươi tắn, như mầm cây đầy sức sống. 

Lớn hơn 1 chút nàng sang nhà bác học nấu nướng, gia giảm, sau đó nàng nấu món nào cũng rất ngon. Nàng chỉ cần nhìn người ta nấu là có thể tưởng tượng ra vị trong đầu và cảm nhận được vị trên lưỡi. Nàng rất ít khi ăn ở ngoài, chỉ ăn đồ tự mình nấu. Mẹ nàng rất yêu cha nàng, nuôi nàng vì tinh yêu dành cho chồng, bao nhiêu tâm huyết chỉ dồn vào việc bảo vệ vị giác của con. Cuộc sống của nàng cũng chỉ tập trung vào năng lực vị giác nấu nướng, nàng rất tự hào về bản thân mình. Tài năng của nàng nhanh chóng được lan truyền, nàng được đưa vào cung, thăng tiến rất nhanh, trở thành đầu bếp hoàng cung nức tiếng xa gần.

Không những vậy, nàng còn được hoàng thượng rất yêu quý và ưu ái, ban cho nàng nhiều quyền lợi. Khiến những phi tần khác ghen tị, tức tối. Hai quý phi độc ác gọi nàng đến, ép nàng uống thuốc độc. Thứ thuốc làm chết khô hết mầm vị giác của nàng. Về nàng bị đơ lưỡi không cảm nhận được gì. Khi nấu nàng cứ phải nếm mãi, nếm mãi mà vẫn không có cảm giác. Nàng hoang mang, sợ hãi. Liền đến gặp Hoàng Thái Hậu, vốn rất yêu quý nàng, đồng ý cho phép nàng đến chỗ bác gái – chị của cha – để chữa lưỡi. 

Bác gái chữa bằng mật ong, mật ong tràn khắp lưỡi giúp nụ vị giác được tái tạo, lên da non. Vị ngọt được tái tạo đầu tiên. Sau đó, nàng chấp nhận cho ong đốt vào 2 huyệt thắt lưng, mang tai và cổ. Quá trình chữa kéo dài và vô cùng đau đớn. Lúc này nàng chỉ được ăn những thức ăn rất thô và thuần. Cuối cùng trời không phụ công hai bác cháu, nàng bắt đầu kích hoạt được vị đắng trở lại. Nàng nhận biết và phân biệt vị đắng rất giỏi, hai bác cháu ôm lấy nhau vỡ òa sung sướng với bước tiến này.

Bác gái thấy đã tạm ổn, khuyên nàng quay về nấu nướng, đắm đuối chữa mãi cũng không được, cứ làm đã rồi tính tiếp. Nhưng nàng không chịu, nàng muốn phải chữa cho xong, phải có một vị giác hoàn hảo thì mới quay trở lại. Bác lặng lẽ nói: ” Cuộc đời là vậy, cho dù có xảy ra chuyện không như ý nhưng cũng phải chấp nhận để sống tiếp, thâm chí xác định rằng có thể sẽ không bao giờ lấy lai được những thứ đã mất.” 

Nàng hiểu ra, vâng lời quay trở về kinh thành. Vừa hay lúc đó trong cung tổ chức đại hội giao lưu võ thuật giữa các nước láng giềng. Nàng là người phụ trách yến tiệc tiếp đãi khách quý. Nàng quyết định làm một bữa tiệc chỉ có 2 vị đắng và ngọt. Không ngờ điều này khiến cho mọi người thấy rất thú vị và hứng khởi. Hoàng thượng gật gù hài lòng. Lúc này nàng nhận ra mình có cái gì cứ tập trung dùng cái đó cho thật tốt thì mọi thứ sẽ ổn.

Hai quý phi thấy nàng vẫn được trọng vọng thì càng tức giận, muốn xử lý tận gốc. Nàng chay đến xin Hoàng Thái Hậu cứu. Hoàng Thái Hậu tính, đến nước này thì phải phong làm phi thì mới bảo vệ được nàng. Nàng thực lòng không quan tâm đến hoàng thượng hay chức tước mà chỉ nghĩ làm thế nào để bảo vệ vi giác nên vâng lời Hoàng Thái Hậu, trở thành phi tần của vua.

Một ngày Hoàng Thái Hậu triệu nàng đến và đề nghị nàng phải sinh con nối dõi, thời gian qua nàng nấu nướng, chứng minh năng lực như vậy là đủ rồi. Đêm thị tẩm, nàng quỳ xuống xin tha, nàng không muốn sinh con. Từ lâu nàng đã phải lòng chàng thị vệ. Hai người dù chưa một lần thổ lộ hay gặp gỡ riêng, nhưng trong lòng nàng vẫn muốn giữ gìn trinh tiết. Hoàng thượng vô cùng phẫn nộ, lao vào nàng. Nàng mang long thai và sinh hạ một hoàng tử. Nhưng cũng chính vì thế mà vị giác của nàng kém đi nhiều. 

Vừa bực tức vừa lo lắng, nàng bỏ ra khỏi cung, gặp bác gái, nhờ bác chữa tiếp, nàng không đoái hoài đến con trai, không tâm trí nàng lúc này chỉ toàn vị giác, vị giác. Nhưng buồn thay, hai bác cháu cố gắng thế nào cũng không cải thiện được. Nàng khóc lóc vật vã, căng thẳng, suy sụp. Mỗi lần đến chỗ bác gái chữa, đều là người thị vệ nàng thầm thương trộm nhớ tháp tùng. Chàng thị vệ nhiều lần chứng kiến cô gái bé nhỏ chịu đau đớn vât vã, xót thương vô cùng. Dần dà hai người có tình cảm với nhau, nàng mang bầu sinh ra một cô con gái.

Hoàng thượng biết đó không phải con mình. Nhưng không muốn chuyện xấu hổ này lan ra, chỉ âm thầm tìm cách xử lý. Hoàng thượng không giết nàng, mà trừng phạt bằng cách lấy đi của nàng thứ quý giá hơn cả mạng sống. Hoàng thượng cho cắt lưỡi và tống nàng vào phòng biệt giam. Chàng thị vệ bất chấp nguy hiểm, xông vào cứu nàng và đưa nàng cùng con gái bỏ trốn. Lúc này, dù được cứu nhưng nàng cảm thấy đời nhạt nhẽo, vô vị, không còn lý do gì để sống. Nàng tiều tụy dần rồi chết. Hẹn kiếp sau gặp lại chàng, nhưng quá buồn khổ nên đến giờ nàng vẫn không thể siêu thoát.

Thất bại lớn nhất trong cuộc đời nàng là khi sinh người con đầu tiên, nàng không chăm sóc con cái, không vun vén cho hạnh phúc gia đình mà chỉ nhao ra nấu nướng. Quá say mê công việc mà quên hết những thứ còn lại, quá tập trung vào một khía cạnh mà quên đi những điều quan trọng khác trong cuộc sống của mình. Bài học cuộc đời là sống trong hiện thực và thu về trọng tâm. Một điều tưởng chừng trùng hợp nhưng thực ra rất liên quan, đó là khi mất đi vị giác thì cuộc đời cũng trở nên nhạt nhẽo, vô vị.

================================

Đời này 

7 tuổi nôn thốc nôn tháo và mẹ đi đưa khám. Được bác sĩ dùng que gỗ đè lưỡi, soi hong, bị lấy luôn phần nụ vị giác, vị thanh. Khớp vào dữ liêu ngân hàng vị giác, báo đỏ lên như ADN đặc biêt. Chợ đen phản hồi. Nhiều bên muốn mua nụ vị giác này, trong đó có một phòng thí nghiệm trả tiền rất cao để mua độc quyền.

Bên phòng thí nghiêm này, đã mua được 3 tiêu bản vị giác đặc biệt, chỉ còn thiếu ADN này nữa là đủ bộ. Bên này chuyên lấy vị giác, để diệt quá trình đào thải độc và nôn. Đồng thời bộ vị giác này chuyên về vị thanh. Nó tạo ra vị thanh rất chắc chắn, rõ nét và khó quên. Mỗi 1 đầu bếp muốn giỏi phải cần dây thanh của cả 4 ADN này.

Phòng thí nghiệm tiến hành nhân bản các dây vị thanh này, xếp thành 1 bộ, bán combo, với giá rất cao. Chỉ 3 người dám mua. Bộ tiêu bản gốc, vẫn đang được nuôi ở phòng thí nghiệm. 3 người mua đó, 1 người đứng đầu hội “thứ 2 ăn chay” thế giới,1 người bên thực dưỡng và 1 người bên eat clean.

Những nhóm này mua bộ vị thanh, vì muốn đẩy mạnh tôn sùng vi thanh, coi vị thanh là ngon nhất, tuyêt vời nhất, các vi đắng cay mặn ngot chua chát là tầm thường. Mục đích là tạo ra 1 hội lớn nhằm bán nguyên liêu, thực phẩm tạo vị thanh.

viVietnamese