Câu chuyện kể về số phận của một cô bé có năng lực thị giác và khứu giác đặc biệt. Cho chúng ta thêm góc nhìn đối với những đứa trẻ không- bình- thường. Nếu nhìn rộng ra thì trẻ có năng lực đặc biệt và trẻ tự kỉ có những nét tương đồng. Và điều gì đã xảy ra với đứa trẻ đặc biệt như vậy?
———/———-
Nila là một cô bé đặc biệt. Cô sống cùng ông bà họ hàng và những người anh em họ. Cha mẹ cô không rõ làm nghề gì, chỉ biết lâu lâu lại đến thăm cô một lần, rồi nhanh chóng rời đi. Có lẽ vì công việc quá bận rộn, và họ biết đây là môi trường tốt cho Nila, nên họ không mảy may day dứt hay thương cảm khi không thể để con sống gần mình. Cũng chính vì sự nhất quán ấy của bố mẹ mà Nila chẳng bao giờ thấy tủi thân hay buồn bã.
Trái lại cô thấy cuộc sống ở làng quê với ông bà thật tuyệt. Cô thích nhìn ngắm thiên nhiên, cỏ cây. Cô bé có đôi mắt có thể nhìn thấy những dải màu mà mắt người thường không nhìn thấy được, cô có thể nhìn thấy màu của nước, của ánh nắng, của những thứ trong suốt. Chính vì năng lực ấy, mà thế giới đối với Nila thật rực rỡ và đầy thu hút. Cô dành hàng giờ để nhìn ngắm dòng sông trôi lững lờ, hay giọt sương vương trên những cánh hoa hồng. Cô nhìn thấy một thế giới rực rỡ và tươi đẹp hơn bất cứ ai. Với cô bé, chỉ cần đừng ai làm phiền mình ngắm nhìn thế giới, vậy là đủ.
Cô bé không đi học, mà chỉ sống trong trang trại của ông bà, nhưng cô bé chưa bao giờ buồn chán, bởi ở đây đã có quá nhiều điều kỳ thú và sinh động mà cô có thể khám phá. Cô không giao tiếp nhiều với anh em họ của mình. Bọn chúng cho cô là lập dị, và cũng sợ ông bà nên chẳng muốn trêu đùa hay động vào cô. Tuổi thơ êm đẹp cứ vậy trôi đi. Cô cứ sống trong niềm xúc động và hân hoan của riêng mình.
Cho đến năm mười hai tuổi, cô được bố mẹ đến đón đi. Tạm biệt đồng quê thân thương, tạm biệt ánh nắng chan hòa và dòng sông tuổi thơ, cô bé bắt đầu đến sống ở Thành phố. Cô bé rất buồn, vì cô tin rằng không có nơi nào đẹp như nơi cô đang sống. Ngồi trong chiếc xe ô tô, khứu giác của Nila bắt đầu được kích hoạt. Cô bé ngửi thấy đủ các loại mùi khác nhau và gắn nó với những màu sắc mà chỉ cô mới biết. Mùi của cánh rừng vừa mưa xong, mùi của bùn đất, mùi của chú ếch xanh, mùi của những thị trấn khác nhau. Lúc này cô bé bị thu hút hoàn toàn bởi các loại mùi khác nhau. Cô bé nhận biết đâu là mùi của tự nhiên, đâu là mùi nhân tạo, mùi của hóa học, mùi của những thứ bị biến đổi gen.
Nila thấy bố mẹ mình có mùi phooc-môn, như mùi của phòng thí nghiệm, rất tanh, cô bé không thích mùi đó. Cũng cảm thấy bố mẹ rất xa lạ, không thân thuộc như những người vẫn đến thăm cô bé mỗi tháng.
Chiếc xe ô tô dừng ở trước cửa một ngôi nhà, cách khá xa mới có thêm một ngôi nhà khác, nhưng các căn nhà ở đây thiết kế giống nhau, mỗi nhà đều có khuôn viên rất rộng. Nila bước lên căn phòng của mình, ở đây tràn ngập mùi hoa anh đào, trong chăn gối, trong các đồ vật, trong rèm cửa, đâu đâu cũng là mùi hoa anh đào. Cô bé ngó ra ngoài cửa, thì ra sau sân nhà có cây hoa anh đào đang nở rộ, có điều, mùi hoa anh đào trong phòng không giống mùi hoa anh đào tươi, nó giống với mùi nhân tạo được ướp vào từng vật dụng hơn, Nila chẳng thích mùi này chút nào, cảm giác như bị tra tấn vậy.
Đang băn khoăn suy nghĩ, thì bố mẹ nổ máy xe ô tô rời đi. Lát sau có một nhóm người đến để kiểm tra năng lực của Nila. Họ đưa ra những bức tranh có hình ẩn ở bên trong, yêu cầu Nila miêu tả, cô bé cảm thấy có gì đó không ổn, nên vờ như không thấy. Họ lấy máu ở các đầu ngón tay của cô bé rồi hỏi: “ Cháu cảm thấy cuộc sống ở đây như thế nào?” Cô bé buột miệng trả lời: “ Cháu mắc ói với mùi hoa anh đào trong phòng này, mùi đó thật kinh khủng.”
Họ ngạc nhiên nhìn nhau rồi trao đổi gì đó. Mấy ngày sau có xe chuyên dụng đến đón cô bé đi. Nila không lấy làm ngạc nhiên, dù cô bé không biết mình sẽ được đưa tới đâu, nhưng sinh ra với đôi mắt kì dị nên gặp những chuyện kì dị cũng là chuyện có thể đoán được.
Họ đưa Nila tới một trung tâm chuyên nghiên cứu về các dị nhân. Họ gắn rất nhiều máy móc, thiế bị và các loại ống theo dõi. Bước vào trung tâm, Nila gặp những đứa trẻ mặc đồ pizama, đầu trọc lốc, sau gáy xăm những mã vạch riêng.
Cuộc sống ở đây rất mệt mỏi, mọi thứ trắng toát và trong suốt. Trung tâm bật đèn suốt ngày, không biết ngày hay đêm, không biết bao lâu rồi. Nhìn các đứa trẻ khác nhau cũng không biết là nam hay nữ. Sống vật vờ như những cái bóng. Ngày nào cũng bị đo đạc, kiểm tra. Nila cảm thấy buồn bã vô cùng.
Sáu năm trôi qua, cuối cùng chuỗi ngày bị tiêm truyền, nghiên cứu cũng dừng lại. Năm 18 tuổi, cô được thả ra ngoài để hòa nhập với cuộc sống bên ngoài, với thân phận giả. Họ cần quan sát cách Nila dùng năng lực đặc biệt của mình để tương tác với thế giới. Cô học cách yêu người bình thường, kết hôn sinh con để trải nghiệm cuộc sống nhưng cô vẫn luôn thấy những người này thật khác biệt với mình, không có sự thuần khiết mà cô vẫn thấy trong tuổi thơ của mình, cô luôn cảm thấy có điều gì đó không đủ, thật khó để hòa nhập.
Vì bị tiêm quá nhiều hóa chất nên Nila mắc bệnh lạ. Chức năng cơ bị suy giảm, cô qua đời khi còn rất trẻ. Trung tâm nghiên cứu yêu cầu Nila ký vào hợp đồng hiến tạng. Cô đồng ý ký ngay vì nghĩ sẽ dành để cứu sống ai đó, nhưng không ngờ sau khi Nila qua đời, họ dùng giác mạc, khứu giác và tủy sống của cô để tiếp tục nghiên cứu.
Giác mạc chuyên ghép cho những người muốn có năng lực đặc biệt về thị giác như các nhà nghiên cứu, bộ đội đặc nhiệm, họa sĩ… Còn khứu giác tạo ra 1 loại serum phục vụ cho chiến tranh. Dùng cho những người lính nhảy dù xuống đầm lầy hoặc những khu vực lạ, ngửi được mùi bom đạn, hóa chất, chỉ cần hít vào là có năng lực đặc biệt. Tủy sống của cô thì tạo ra một loại chất giảm đau, chuyên dùng cho các đô vật.
Cô đau khổ khi biết mình đã bị lừa dối nên cứ vảng vất xung quanh phòng thí nghiệm mà không thể siêu thoát. Cuối cùng dù mang trong mình năng lực đặc biệt nhưng Nila chỉ có một quãng thời gian tươi đẹp ngắn ngủi thời thơ ấu. Quãng đời còn lại hầu hết bị kiểm soát, thao túng, lợi dụng. Đến tận lúc qua đời, cô cũng không có được cơ thể trọn vẹn, lành lặn.
Bài học cuộc đời: hy sinh bị động. Toàn bộ quá trình Nila hy sinh cho cha mẹ, cho đồng đội, cho trung tâm, cho người khác mà không đoái hoài đến cơ thể của mình, nhưng cuối cùng sự hi sinh ấy lại không được như Nila kì vọng. Cô không thể giúp đỡ những người khác có cuộc sống khỏe mạnh hơn, mà cơ thể bị sử dụng vào mục đích không chính đáng. Hy sinh đúng đắn cũng là một điều thật khó, cần phải có trí tuệ.
————-/————
Xem xong cuộc đời của Nila mới thấy, dù là một đứa trẻ bình thường, một đứa trẻ tự kỉ, một đứa trẻ đặc biệt, đứa trẻ nào cũng đều có bài học cuộc đời riêng. Có năng lực siêu việt chưa chắc đã là may mắn, có những giới hạn chưa chắc là đã điều đáng đau khổ nhất. Ai cũng có trận chiến của riêng mình. Dù mình đang ở đâu, xuất phát điểm của mình ra sao, đừng bao giờ so sánh bản thân với người khác, hãy yêu mình, hết sức bình sinh, nhé!
Bài thiền của Học Viên Khóa Thiền Timeline Nâng cao 03 – Văn minh cổ