Trải Nghiệm Của Ma Ở Cảnh Giới 4D (Cõi Âm)

Ngày trước khi nhắc đến ma thì My rất sợ. Bây giờ hiểu ma rồi thì My thấy thương. Trước đây nghe nhiều, đọc nhiều lý thuyết. Nhưng hôm nay mới được trải nghiệm sâu sắc về cuộc sống của ma. Thấy hay quá nên gõ lại cho mọi người cùng đọc.

—————————————————

Lồng hào quang của học viên vào thấy rộng, bay phất phơ, tập trung ở tim thì thấy lên cảm xúc rất trống rỗng, như có cái gì đó trào từ dưới tim lên cổ, như đài phun nước. Thấy 1 con ma đen sì kín mít từ đầu đến chân như ninja trong tim. Bước đến cầm tay con ma thì thấy nó khóc nức nở. Lồng con ma vào người thì thấy xung quanh tối thui. Không nhìn thấy gì cả. Không thấy ai cả. Chỉ là 1 khoảng hỗn mang, vô định. Bên trong thì thấy trống rỗng. Lúc con ma ngẩng mặt lên thì giật mình vì hai mắt của nó đỏ lừ như mắt quỷ. Con ma thấy mình xấu xí, sợ rằng người yêu của nó sẽ xa lánh nó vì nó đáng sợ. Con ma chỉ muốn gặp người yêu nhưng không biết làm thế nào để gặp được. Cảm thấy bất lực và tuyệt vọng. Trong đầu chỉ toàn nhớ kí ức 2 người yêu nhau hồi trẻ. Những thứ còn lại, không nhớ thêm được gì.

Thấy người yêu của con ma bước vào tim. Con ma định chạy đến nhưng 2 chân cứng đờ như đổ bể tông, đứng chết trân 1 chỗ. Người yêu tiến đến, con ma vươn thân mình, vươn tay về phía người yêu, dùng tay sờ lên gương mặt, ôm vai ôm cổ để xem có đúng người yêu mình hay không. Nó dặn người yêu hãy nhắm chặt mắt, đừng mở ra, nó chưa sẵn sàng cho ny biết nó đã thành quỷ. Lúc này nó ôm lấy người yêu, trong lòng trào lên nỗi nhớ vô bờ. Từ lúc bị tách ra khỏi thân thể, nó chỉ đau đáu tìm người yêu nhưng bốn bề xung quanh tĩnh lặng không 1 bóng người, nó bị rơi vào 1 chiều kích nào đó mà không thể nhận biết được ai, không hiểu mình đang ở đâu, không biết mình phải đi đâu và gần như quên hoàn toàn kí ức về cuộc đời cũ. Không biết mình là ai? Mình đã từng sống cuộc đời như thế nào.

Lúc này nó bật khóc đầy ấm ức, đầy tủi thân, trách móc người yêu rằng trong lúc nó cô đơn, sợ hãi vì mắc kẹt trong chiều kích này, thì người yêu nó ở đâu? Tại sao không đến tìm nó? Tại sao không cứu nó. Nó cảm thấy vô vọng biết bao nhiêu khi mắc kẹt trong chiều kích này. Hoạ hoằn lắm mới thấy được 1,2 bóng dáng nhưng khi tiến lại gần thì họ đi mất, không ai giúp được gì cả. Nó thèm cảm giác được người yêu ôm từ phía sau, che chắn phía sau lưng để nó cảm thấy mình có chỗ dựa sau bao nhiêu ngày tự mình chiến đấu mà không thể vượt qua khỏi sự mắc kẹt này. Nó mệt mỏi. Nó thèm được ngủ. Vì từ ngày bị rơi vào chiều kích này, nó không dám chợp mắt. Chỉ sợ nhắm mắt lại sẽ bỏ lỡ cơ hội thoát ra.

Lúc này, thấy 3 đứa con của nó bước vào. Nó nhớ các con biết bao nhiêu. Nó chết khi các con chỉ mới vài tuổi, nó mơ ước có thể nhìn các con lớn lên, bế ẵm các con, chăm sóc cho các con. 3 đứa con, đứa thì ôm trước ngực, đứa đu tay trái, đưa vịn tay phải. Nó cảm thấy hạnh phúc. Nó đã thoả ước nguyện, được chơi đùa được bế bồng các con. Lúc này tim trái của nó sáng bừng, nhẹ bẫng. Nhưng tim phải vẫn nặng trĩu và tối. Không biết còn điều gì nó day dứt chưa làm được.

Từ xa thấy bố mẹ của nó bước vào. Nó chạy đến chố bố, lúc này chân đã linh hoạt hơn, không còn bị chôn chân 1 chỗ như cột bê tông nhưng vẫn vướng víu như thể 1 cái đuôi cá. Nó khóc ấm ức vì bố mẹ mất khi nó chỉ 16 tuổi, 1 mình ở lại phải gánh vác mọi thứ. Một lúc sau bố mẹ nói bố mẹ phải đi rồi, như là chuẩn bị đi đầu thai, thì nó níu kéo không muốn rời xa. Nhưng chỉ có thể bất lực đứng nhìn. Bố mẹ đi rồi nó như ngã khuỵu, khóc hết nước mắt. Ở tim dâng lên khối cảm xúc nghẹt chặt lại, chỉ cần thở mạnh cũng đau nhói.

Thấy 2 người đàn ông bước vào, đây là 2 người đã lừa lọc, đẩy bố mẹ nó vào đường cùng, phải tự vẫn. Bây giờ nó mới dần nhớ lại được những kí ức, từng mảnh từng mảnh một. Trong nó dấy lên cảm giác uất hận, căm thù, trong lòng hàng nghìn lần nó đã muốn giết chết 2 người này. Nó cho rằng vì họ nên cuộc đời nó không cha không mẹ, vì họ nó mới khốn khổ như thế này. Chỉ cần giết họ là đời nó hết khổ. Nó bước tới chỗ 2 người, túm cổ, đánh, trách móc, gào thét 1 hồi. Nhưng rồi nó nhận ra, dù có làm thế nó cũng không hết đau khổ. Nó thấy thương mình vì từ ngày bố mẹ mất, nó phải tự mình bươn trải, không dám yếu đuối, không dám gục ngã, nhiều lần muốn bỏ chạy, muốn chết theo bố mẹ mà không làm được. Cho đến khi lấy chồng có con, nó cũng gồng lên mạnh mẽ như vậy. Nghĩ mình tự cáng đáng được hết, mình phải cố hơn cố hơn nữa.

Và sau đó nó bị bệnh tim. Vì chất chứa quá nhiều uất hận không giải toả được, nó bị suy tim. Nhưng lại sợ tốn tiền, sợ chồng con lo lắng, nó không đi khám chữa. Kết cục là trong 1 lần lên cơn đau tim, nó bị đột quỵ và chết. Bước vào cảnh lúc nó chết. Thấy tim vật lý đau khủng khiếp. Nó nằm ngửa, mắt nhìn lên trời, đau đớn biết mình sắp chết nhưng không làm gì được, nó nói thầm trong lòng:” đau quá, đau tim quá” nhưng không ai nghe thấy. Lúc này chồng con không ở bên cạnh, không ai biết để cứu nó. Nó tuyệt vọng thấy mình đang chết đi. Ở giữa ngực tức như có khối đá đè lên. Vừa đau thân xác vừa đau đớn về tinh thần. Nó quyết định giật ra khỏi thân thể, để kết thúc luôn quá trình cảm nhận nỗi đau đớn và cái chết.

Thông thường, khi chết lìa khỏi xác, các linh hồn vẫn đứng ở đó quan sát được cảnh mình chết, cảnh đám ma của mình như thế nào nhưng con ma này thì không. Nó giật ra và bị nhốt luôn trong 1 quả bong bóng, bay lơ lửng, trôi dạt trôi dạt. Từ bên trong quả bóng này nó không còn nhìn thấy được ai hay khung cảnh gì nữa. Hoá ra quả bóng này chính là thể cảm xúc của con ma, trong đó là sợ hãi, là chạy trốn, là đau khổ, tuyệt vọng. Nó bị mắc kẹt trong chính trường cảm xúc của mình mà nó không biết. Nên bao nhiêu lâu cũng không thể thoát ra được.

Khi lồng vào đỡ thân cho con ma, để cho nó trải nghiệm lại cảm giác đau đớn trước khi chết, nó mới nhớ lại được mảnh kí ức này, và khi nó nhận thức được nơi mình bị mắc kẹt, thì ngay lập tức nó thoát ra được. Quả bóng bóng trong tim như 1 vỡ và rơi xuống, mở ra 1 không gian mới. Lúc này thấy cấn cấn phía sau lưng, rồi bỗng nhiên thấy con ma có đôi cánh trắng rất đẹp, nó bay lượn trong tim. Hoá ra nó ước nó có đôi cánh, để nhìn ngắm mọi thứ từ trên cao. Lát sau nó có thêm cái đuôi dài thướt tha như đuôi phượng.

Lúc này nó mới hiểu ra, ở chiều kích này nó có thể trở thành bất kì hình dáng nào mà nó muốn. Mà đôi mắt quỷ đỏ ban nãy, là do chính suy nghĩ của nó tạo thành. Nó nghĩ mình xấu xí, mình độc ác, mình đáng bị xa lánh và ghét bỏ nên mới có vẻ ngoài giống như quỷ. Trong khi thực ra nó chỉ là 1 con ma vô hại mà thôi. Sau khi được giải đáp hết những điều còn vướng mắc trong lòng, nhớ lại được toàn bộ cuộc đời của mình. Nó cảm thấy mình đã sẵn sàng để đi tiếp, chuẩn bị cho cuộc đời tiếp theo.

Nó gọi mảnh trắng của nó vào tim, nắm tay ân cần, nó nói nó không cần tích hợp với mảnh trắng, nó sẽ tự đi trước. Nó tin mảnh trắng cũng sẽ sớm làm được như nó. Cả hai sẽ siêu thoát được và sớm đầu thai có cuộc đời mới.

————–

Ngày trước khi nhắc đến ma thì My rất sợ. Bây giờ hiểu ma rồi thì My thấy thương. Hầu hết ma đều mất đi kí ức, thân thể rách tơi tả, bị mắc kẹt trong cõi âm, không gặp được ai, cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nên nếu nó chẳng may thấy được người nào đó, là nó sẽ bám rịt theo. Đấy chính là hiện tượng vọng theo. Bọn ma này thực ra rất tuyệt vọng, rất đau khổ, đáng thương hơn là đáng sợ.

Buổi chữa cá nhân ngày 23.01.2021

en_USEnglish