Sống Ảo

Bài học cuộc đời là yêu thương bản thân, chấp nhận bản thân. Nhưng lý do thất bại lại chính là mất cân bằng giữa danh (luân xa 5) và thực (luân xa 3). Chú trọng danh tiếng, thương hiệu hơn hạnh phúc, tình yêu và gia đình. Hay nói ngắn là sống ảo.
———————————————

Em vào một đời một cô vũ nữ ở Trung Quốc, khoảng 20 tuổi, đang chạy trên 1 cánh đồng cỏ lau. Đằng sau có anh người yêu đuổi theo, 2 người rất vui vẻ. Anh này nói đến chuyện cưới xin, cô gái không đồng ý. Cô gái rất sợ, nếu lấy chồng thì sẽ không được làm vũ nữ nữa, không được ca hát nhảy múa và kiếm tiền nữa. Cô gái sẽ phụ thuộc vào chồng và sẽ không còn được coi trọng. Bởi ngày xưa nhà cô đã nghèo và cô có ám ảnh về cuộc sống nghèo khó nên bị coi thường. Cô nói với người yêu: em chỉ muốn yêu thôi, yêu nhau như này không lấy nhau có được không? Chàng trai nói: anh còn phải sinh con nối dõi tông đường, anh không thể cứ yêu mãi mà không lấy được. Cô gái rất hi vọng chàng trai sẽ đồng tình với mong muốn của cô, nhưng cũng chấp nhận rằng anh nói như vậy là lẽ đương nhiên.


Cảnh thứ 2, cô gái đang tập múa, chân đi giày vải thêu hoa, mặc váy rất lộng lẫy, đang tập dượt để chuẩn bị biểu diễn, thì chàng trai đến nói chuyện. Anh sắp phải lấy vợ rồi, anh chuẩn bị làm đám cưới. Cô gái giọng vẫn đầy thách thức: anh cứ lấy vợ nếu anh muốn. Chàng trai vừa đi khỏi, cô gái ngã khuỵu xuống đau khổ. Em thấy tim em thắt lại, rất tức ngực. Cô gái rất đau khổ vì biết mình buộc phải lựa chọn giữa tình yêu, gia đình và sự nghiệp, sự nổi tiếng của mình. Cô vốn dĩ đang là một vũ nữ đang được yêu thích và hâm mộ, danh tiếng đang dần đi lên. Nếu cô lấy chồng và sinh con, mọi thứ sẽ chấm dứt. Cô rất yêu anh chàng đó, rất đau khổ khi nghĩ đến việc ng đó lấy người con gái khác, nhưng cô không thể làm gì khác. Cô vẫn chọn sự nghiệp của mình. Sau đó cô đứng dậy tập múa tiếp, nhưng vì tâm trí không tập trung nên bị trẹo chân. Hôm sau chàng trai biết tin nên đến chăm sóc. Cô gái đuổi về, nói anh chuẩn bị lấy vợ rồi, anh còn đến đây làm gì. Chàng trai vẫn rất yêu cô gái, trong lúc không kìm chế được mình thì cưỡng hiếp cô gái này.


Đến ngày anh chàng lấy vợ thì cũng là ngày cô biết mình có bầu. Cô bi nghén, nôn ọe. Bà chủ thuê cô biết được, nói rằng, nếu cô không xử lý cái thai thì cô sẽ không thể tiếp tục làm việc ở đây được nữa, sự nghiệp chấm dứt, sẽ không ai hâm mộ thứ đàn bà không chồng mà chửa như cô.
Cô rất đau khổ và oán hận, nhưng vì lòng tự trọng, vì sự căm giận khi người yêu cô bỏ cô đi lấy vợ, cô không hề đến nói sự tình cho người yêu cô biết. Khi cái thai to lên, mọi người bắt đầu xì xèo, dè bỉu. Không còn ai xem cô múa, mọi người đều quay lưng lại với cô. Người yêu của cô biết được chuyện ấy, nhưng phần vì đã có gia đình, phần vì hèn nhát không dám đứng ra bảo vệ hay cưu mang cô, mà hoàn toàn không có động tĩnh gì. Cô gái sinh con rồi 2 mẹ con bỏ quê hương đến một nơi hẻo lánh, cô quạnh. Cô một mình nuôi con, nhưng trong lòng luôn đau khổ, hận thù và cô độc. Không hề có tình cảm với người con trai của mình, chỉ cho rằng vì nó vì người đàn ông kia mà tất cả mọi thứ tiêu tan. Cô sống trong oán giận và cô độc đến tận lúc chết. Khi chết cô nói rằng, có chết cô cũng hóa thành ma, ám 2 vợ chồng người đàn ông kia, xem họ sẽ sống thế nào.


Quay trở về tuổi thơ, cô này cũng là con rơi của một người vũ nữ, không có cha. Sau mẹ đẻ cô để cô làm con nuôi của 1 gia đình nông dân nghèo khó hiếm muộn con cái. Cô không hề biết điều này, lớn lên với tình yêu thương của bố mẹ nuôi, cô cứ tưởng họ là bố mẹ đẻ của mình. Từ nhỏ cô đã thể hiện năng khiếu múa của mình, nhưng bố mẹ nuôi nhất định gạt đi, sợ rằng cô sẽ đi vào vết xe đổ của mẹ mình. Cô gái không cam lòng, cho rằng bố mẹ không thương mình, từ mặt bố mẹ và bỏ đến thành thị một mình để học múa và được múa. Trong lúc tranh cãi không giữ được bình tĩnh, bố mẹ cô đã lỡ miệng cho cô biết sự thật về người mẹ đẻ của mình. Cô rất đau khổ về chuyện này, nhưng vẫn quyết tâm lên thành thị để theo đuổi ước mơ.Lúc đó cô 12 tuổi.
Lên thành thị, cô xin học việc ở một trung tâm tạp kĩ, được học múa, học biểu diễn và dần dần trở thành người múa chính nổi bật nhất trong đoàn. Sau đó quen anh chàng người yêu. Đó là con trai của một gia đình thuộc tầm khá ở khu vực đó. Rồi đến cảnh chạy trên cánh đồng cỏ lau.

Em dừng đoạn chết, đi vào bằng con người vàng kim và gọi cột sáng cho mình và cho nhân vật. Em từ từ bọc vàng kim cho nhân vật, sau đó nhân vật bình thản hơn. Nói rằng: hối hận nhất cuộc đời là đã sống cả cuộc đời trong oán hận, oán hận người đàn ông và oán hận chính mình đã lựa chọn sai lầm. Chính vì chỉ tập trung sống trong oán hận nên hoài phí cả cuộc đời. Cũng được chọn lại, cô sẽ chọn cách nghe theo trái tim mách bảo, gỡ bỏ sĩ diện của mình mà đến gặp và nói chuyện với người yêu trước khi mọi thứ đi quá xa.


Sự kiện thành công là sự kiện cô gái bị cưỡng hiếp, trong khoảnh khắc đó, cô bị cưỡng hiếp nhưng có phần nhiều sự đồng tình và ủng hộ. Mới đầu thì không chấp nhận, nhưng sau cũng hòa mình vào cuộc giao hoan. Đó là lần đầu tiên trong đời cô gõ bỏ những lớp mặt nạ, sống với con người thật trân trụi, sống với lời mách bảo của trái tim, sống hết mình mà không sợ phán xét của người khác. Chỉ một vài thoáng giây thôi, cô thấy mình chân thực và tự do, thấy mình dũng cảm.


Sự kiện thất bại là lúc người yêu ngỏ lời muốn cưới ở cánh đồng cỏ lau. Lúc đó cô có thể lựa chọn khác đi, nói khác đi, nói những lời sâu kín trong trái tim, rằng cô không yêu nghề đến vậy, cô chỉ bám víu lấy nó vì sợ không có nó, cô sẽ không được coi trọng, ngưỡng mộ như bây giờ nữa. Rằng cô rất muốn lấy chàng trai, rất muốn có được hạnh phúc. Nhưng cô đã chọn nói những lời làm người yêu hiểu nhầm, cho rằng cô chỉ muốn chơi bời trăng hoa chứ không có ý định nghiêm túc lâu dài.


Sự kiện bước ngoặt là khi cô biết tin mình mang thai. Lúc đó cô hoàn toàn có thể đến gặp người đàn ông và nói rằng đó là con của người đó, và cô đồng ý cưới. Nhưng lòng tự trọng, sĩ diện và nỗi tức giận khi anh này đi lấy vợ, đã khiến cô im lặng.

 
Chữa. Em vào cảnh chết, gọi cột sáng và bọc vàng kim cho nhân vật rồi hỏi bài học cuộc đời. Hiện lên là Yêu thương bản thân, chấp nhận bản thân.
Em quay về xem kĩ tuổi thơ. Đoạn cô gái phát hiện ra mình là con nuôi và mẹ mình là vũ nữ đã bỏ rơi mình. Cô gái rất đau khổ, sau đó bỏ lên thị trấn để học làm vũ nữ. Trong lúc đó cô đi khắp nơi để nghe ngóng về tin tức của mẹ mình. Rồi cô tìm thấy mẹ mình sống 1 mình lủi thủi ở góc rừng. Lúc ấy mắt kém nên đi lò dò, chậm chạp. Lúc em hỏi cảm xúc của cô này như thế nào thì em bật khóc, rất nghẹn ngào nhưng không thể rơi nước mắt được, không như mọi lần. Mếu máo khóc xong là lại bình tĩnh lại ngay, lúc đầu thì thấy thương và nhớ , muốn chạy đến ôm mẹ.

Nhưng sau đó là sự hờn giận, trách móc, tại sao đã bỏ con đi để sống cho riêng mình mà lại k sống cho hạnh phúc, lại sống cuộc sống khốn khổ, cô độc như thế này. Vừa giận vừa thương, cô gái lúc này rất nhiều suy nghĩ mông lung và rối rắm. Cô gái quyết tâm trở thành vũ nữ xuất chúng để vừa thực hiện ước mơ của mẹ vừa để chứng mình rằng mình sẽ không đi theo vết xe đổ của mẹ, rằng ngầm chừng tỏ rằng lựa chọn bỏ con là lựa chọn sai lầm.


Sau đấy em nhận được thông tin là mẹ cô này bị mù dở, vì chính bố của người yêu cô này là người làm cho mẹ cô có bầu, nhưng không dám nhận. Khi mẹ cô gái chạy đến tìm thì sai người hãm hại, may mẹ cô không bị mù hẳn mà vẫn còn nhìn thấy mờ mờ. Sau này người yêu của cô chính là người thi thoảng mang đồ ăn đến cho mẹ cô, giống như 1 sự chuộc lỗi cho những sai lầm của cha anh này.


Em thấy đấy chính là thời điểm quan trọng nên dừng cảnh để chữa. Em gọi ánh sáng trời đất, bọc vàng kim, bọc tim, bọc mắt cô này. Khi thả cho cảnh chạy, thì thấy cô này chạy vào ôm lấy mẹ khóc nức nở. Hai mẹ con trò chuyện với nhau, nói hết những nỗi niềm trong lòng và tha thứ cho nhau. Cô này phát hiện ra chàng trai là người đã chăm sóc mẹ mình thầm lặng nên rất cảm động. Khi chàng trai ngỏ lời hỏi cưới, thì cô gái do dự, bảo hãy cho em thêm 2 năm nữa để em làm nghề. Chàng trai này nói rằng anh cần có con để nối dõi tông đường, bố anh đang rất yếu rồi và thực ra anh cũng chỉ là con nuôi của bố anh. Nên hai người không phải là anh em ruột. Chàng trai thuyết phục rằng, khi lấy nhau rồi em vẫn có thể múa, em vẫn được múa, chỉ là không múa để kiếm tiền nữa mà múa cho anh xem thôi. Ước mơ của em chỉ là được múa thôi, thì em cứ giữ ước mơ. Còn kiếm tiền em không cần phải lo.

Cô gái thấy chàng trai thấu hiểu mình nên đồng ý. Sau này khi lấy nhau, cô thường múa và dạy cho những gia nhân trong nhà múa cùng. Sau này nhiều người gửi con gái của họ đến nhà cô để học múa, cô liền tổ chức trường dạy múa. Được múa và được làm công việc mình yêu thích cho đến già. Khi chết cô rất hạnh phúc và viên mãn, nói với chồng rằng nếu có duyên kiếp sau ta gặp lại. Người chồng chính là người chồng trong đời cô gái Ấn Độ và là thầy dạy tiếng Pháp của em ở đời này. 

Buổi 8. Khóa Thiền Timeline Cơ Bản. Thấu hiểu và chữa lành bài học cuộc đời./

en_USEnglish