Những Trái Tim Biết Đau

My có chị học viên rất thành công trong công việc nhưng xem timeline hiếm khi thấy yêu đương nồng nhiệt bao giờ. Chị cho rằng cảm xúc là điểm yếu của con người, muốn thành công thì phải kiểm soát được cảm xúc. My biết chắc chắn chị có vấn đề về tim mà chưa biết gỡ như thế nào. Dịp valentine này, chị được đỡ để xem một đời rất ly kì về trái tim. My biên lại cho cả nhà cùng đọc.

————
Chị là một cô gái từ hành tinh đá, bố mẹ chị là người tham gia vào dự án nghiên cứu Trái Đất, nên chị được cử xuống Trái Đất như là đi du học vậy. Khi chị xuống, Trái Đất đang trong tình trạng đổ nát, suy thoái vô cùng, năng lượng mờ nhạt, khắp nơi tan tác. Con người lúc này sống thành các làng sắc màu, người màu gì thì trời và đất màu đó, sống bằng các cổng năng lượng và cổng ánh sáng của làng. Nhưng màu nào cũng nhợt nhạt vì các cổng bắt đầu suy yếu.

Để trải nghiệm Trái Đất chị phải ghép với một công dân Trái Đất. Đó là một người đàn ông màu tím, đang thoi thóp sắp chết. Chị dùng năng lượng của mình đỡ phía sau cho người này, chị dùng tim và não của người đó. Bên ngoài thì làm giả theo hình dáng của người này để dễ trà trộn vào cộng đồng.

Nhưng lúc đó hầu như chẳng ai còn quan tâm đến người khác được nữa, mọi người sống được ngày nào hay ngày đó. Lúc này chị gặp một hologram từ hành tinh gốc của chị, người đó nạp vào não chị những thông tin mới về tương lai của Trái Đất trong thời kỳ tới, những tòa nhà chọc trời, những thành phố hiện đại…Chị hiểu rằng, mình sẽ ở lại đây cho đến khi những điều này trở thành hiện thực, khi ấy chị mới được trở về hành tinh của mình.

Bởi vì năng lượng xung quanh lúc này quá suy thoái, nên chị ngủ đông trong một phi thuyền. Một ngày đẹp trời, cái kén bật nắp, chị tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài. Nhiệm vụ của chị lúc này là thu thập thông tin của người Trái Đất về những kí ức, những tinh hoa họ còn nhớ được sau khủng hoảng, thảm họa đã qua.

Chị làm việc trong một tòa nhà thạch anh lớn. Trong đó có những người giống như chị, làm công việc thu thập thông tin của những người Trái Đất tình nguyện. Sau đó bàn giao thông tin cho một cục đá tổng. Những người đến đều được tặng một viên đá thạch anh. Thời này, đá thạch anh là trung tâm dự trữ năng lượng, có thể nuôi sống cả một thành phố. Nên khắp nơi, người ta đổ về, đổi thông tin lấy năng lượng.

Chị làm việc trong một tòa nhà thạch anh lớn


Chị là người duy nhất có tim trong nhóm nhân viên. Khi thu thập thông tin, người Trái Đất sẽ nhìn vào khoảng năng lượng trên đầu chị, thông tin cứ thế được truyền sang mà không cần nói hay ghi chép gì cả. Nhưng có những thông tin bị mã hóa, có tiếp nhận cũng không hiểu và giãi mã được. Tất cả nhân viên khác sẽ không nạp được thông tin mã hóa dạng này, nhưng chị thì nạp được. Vì có tim nên chị tiếp nhận những thông tin mã hóa dưới dạng dạng giai điệu hoặc hình vẽ.

Một lần nọ, chị gặp một vị tóc dài, râu dài, quần áo dài rộng như chúa Giê-su, người này đến đưa cho chị một bức tranh màu xanh lá cây, chị rất thích bức tranh này, chị giữ nó trong tim chứ không bàn giao lại cho cục đá tổng như mọi khi. Bức tranh về một vùng đất xanh tốt, cây cối đua nhau mọc, là hình ảnh tươi đẹp trước khi Trái Đất bước vào suy thoái. Lúc này cây cối chứa trong mình mầm sống và năng lượng chứ không như hiện tại.

Bây giờ xung quanh chị, cây thật hầu như không còn nữa, chỉ còn những cây thạch anh ngũ sắc, vô tri, vô giác. Bức tranh này gieo một tình yêu sự sống vào trái tim của chị. Trái tim trước giờ vẫn đau đớn không lý do, bây giờ lại được vỗ về, trở nên dịu lại. Nhưng tổ chức không đồng ý cho việc ai đó giữ lại thông tin cho riêng mình, họ bí mật gắn một thiết bị vào sau lưng, tìm cách hút thông tin ấy ra khỏi tim chị. Nhưng bức tranh ấy chỉ trụ ở phía sau tim của chị, chứ không thể bị đánh cắp.

Lần tiếp theo, chị gặp một bà cô trông rất bí hiểm. Người này da nâu, trùm khăn và mặc quần áo kín mít. Bà truyền cho chị một bức tranh về sa mạc ấm nóng. Chị cũng quyết định giữ bức tranh này lại cho riêng mình. Hóa ra đây là một tộc người sống trên sa mạc, để vượt qua biến đổi khắc nghiệt của Trái Đất đã buộc phải rút xuống xây dựng thành phố trong lòng cát. Bức tranh chính là tình yêu của người này dành cho sa mạc hùng vỹ, nơi tổ tiên ngàn đời của bà đã sinh sống và nương tựa.

Sa mạc rất khắc nghiệt nhưng nếu hiểu được những quy luật của nó, thì sẽ được sa mạc nâng đỡ. Tình yêu dành cho vùng đất chôn nhau cắt rốn, dành cho tổ tiên dòng tộc của người phụ nữ bí ẩn ấy, đã làm trái tim chị thổn thức. Chị cảm thấy toàn thân mình ấm nóng, một cảm giác ấm áp kì lạ ở trong tim, điều chị chưa bao giờ cảm nhận được. Như lần trước, khi chị kiên quyết giữ thông tin này lại cho mình, tổ chức không hài lòng, âm thầm gắn tiếp một thiết bị trên đỉnh đầu chị nhằm lôi thông tin ra. Nhưng có lẽ, tim quá mạnh và quá an toàn để cất giữ những điều quý giá, thiết bị kia chẳng thể nào làm được gì.

Một lần khác, chị gặp một người đàn ông mặc đồ trắng, trông thanh cao, ưu tú như người Do Thái. Người đàn ông này bước đến chỗ chị, trao cho chị một thứ ánh sáng kì lạ. Thứ ánh sáng của sự sống, chị thấy được những đàn chim chao lượn đầy vui vẻ trong ánh sáng ấy. Ánh sáng này lan tỏa ngập không gian tim của chị, làm cho chị như bừng tỉnh, trái tim chị dịu dàng, thổn thức. Trái tim của chị bắt đầu có nhịp đập đầu tiên.

Chị không còn nghĩ đường quay trở về hành tinh gốc nữa, chị yêu Trái Đất, yêu những sự sống ở nơi đây, say đắm trước cảm xúc yêu thương của con người nơi đây, thứ mà chị chưa bao giờ cảm nhận được ở hành tinh gốc. Nơi chị sống chỉ có lý trí, mệnh lệnh, tư duy, nhận thức chứ tình cảm, cảm xúc, rung động trái tim vốn không tồn tại. Hình như chị yêu những rung động này mất rồi.

Một ngày kia, lúc này chị đã luống tuổi, nhưng vẫn làm công việc quen thuộc. Chị gặp một cô bé. Cô bé này có nước da màu hồng, mái tóc đen xoăn. Cô bé tiến lại gần và trao cho chị những bụi kim tuyến màu hồng. Bụi kim tuyến tràn ngập khắp tim chị, làm trái tim reo vui, đây là năng lượng của tình yêu thuần khiết. Trái tim chị bỗng trở nên mạnh mẽ và dũng cảm lạ thường. Chị biết mình đã sẵn sàng rời bỏ cuộc sống và thân xác hiện tại để trở thành một người con của Trái Đất đúng nghĩa. Cơ thể chị tan ra thành tro bụi, đời đầu tiên làm người trên Trái Đất chính thức bắt đầu.  

Đây là một cuộc đời thành công. Bài học cuộc đời: trái tim là món quà. Mới đầu khi ghép trái tim của người Trái Đất vào mình, chị thấy nó có những cơn đau, chị cho rằng, trái tim là một điểm yếu, một sự vận hành lỗi nào đó, nhưng trái tim lại cho chị cảm nhận cuộc sống chân thực hơn, sống động hơn bao giờ hết. Phải chăng những trái tim còn biết đau là những trái tim còn sống
————————————
Vậy là để thành công được, đời này chị đã được tích hợp
+ Năng lượng mộc đất thông qua bức tranh cánh rừng của người giống chúa Giê-su. Bức tranh cánh rừng này nhìn kĩ thì chính là hình nền của bức họa nàng Monalisa. Bức tranh đầu tiên chị được bố mình dạy ở đời này.
+ Năng lượng hỏa thông qua bức tranh sa mạc của người đàn bà bí ẩn (sau kiểm tra thì chính là phân mảnh của My)
+ Năng lượng khí thông qua bức tranh ánh sáng của người đàn ông Do Thái (phân mảnh của chú chị)
Và cuối cùng là năng lượng mộc khí qua bức tranh ánh sáng màu hồng kim tuyến do em bé mang đến. Em bé này chính là con gái đời này của chị.

Bài thiền thực sự rất thú vị, lần đầu tiên cho chị cảm nhận rõ ràng về sức mạnh của tình yêu và cảm xúc, điều mà chị luôn phủ nhận hoặc coi là điểm yếu trong đời mình. Có lẽ ngày valentine nên chị được ưu ái nhắc nhở bài học về tình yêu.
Happy Valentine. Chúc cho mọi người đều dám yêu và được yêu.

Khóa Timeline Nâng cao – Văn minh cổ. Văn minh Lemuria.

en_USEnglish