Buổi đầu của Khóa timeline 3 thiền về thời kỳ nguyên thủy của Trái Đất, khi con người chưa xuất hiện, chỉ có các nguyên tố. My về đời một cục đất nứt nẻ, còn học viên của My về đời “ một con nước”, vừa xem hai chị em vừa cười khúc khích, thú vị thật chứ. Nếu là một nguyên tố lần đầu đầu thai vào văn minh hiện đại của Trái Đất, bạn sẽ là nguyên tố nào?
——-/——-
Chị thấy có 1 cái cây trơ trọi, chị thấy sỏi, chị là nước. Chị thấy hơi lềnh bềnh. Nước hơi lẫn khoáng chất hay gì đó cứng cứng chứ không phải nước thuần túy. Như có kim, có váng dầu, 1 đường bao xung quanh óng ánh.
Chị đang cố sóng sánh, như trong cái lạch suối, như nước biển bị kẹt trong 1 cái vũng, chòng chành là chị tự tạo ra chứ không phải do sóng đánh. Chị đang cố đánh vào những hòn sỏi.
Trước mặt chị có 1 hòn sỏi nhỏ và tảng đá to nằm ngang. Viên sỏi nhỏ là chồng chị đời này. Chị biết chị thuộc về biển, nhưng không biết có đi về được hay không. Cảm thấy hơi tù túng, khá an toàn nhưng không an toàn lắm, vì sợ bị cạn, cảm giác bị che khuất, vì tảng đá to chắn đường nên không tính toán được đường quay về biển. Chị chơi với nắng, đá, cát nhưng chơi mãi với mấy hòn đá cũng chán.
Chị hay chơi cùng, tương tác cùng viên sỏi nhỏ. Còn cục đá bự kia chưa biết là ai, cục kia chắn tầm nhìn của chị. Chị muốn đánh sóng vào viên sỏi nhỏ thì nhỡ nó lọt vào lòng chị, chị hết người chơi. Nhưng nếu đánh vào cục đá to chị sợ nó sẽ chặn đường, mình hết đường trở về biển.
Một ngày viên sỏi nhỏ cũng rơi xuống chỗ chị, tầm nhìn của chị thoáng hơn 1 chút, chị nhìn được xa hơn về phía biển, nhưng chị lại mất tương tác với nó. Chị muốn đi, chị thấy có thể đi nhưng lại sợ để viên sỏi đó lại 1 mình vì chị không mang nó theo được.
Khi viên sỏi ở trong chị chị rất muốn đẩy nó, nhưng không tương tác mạnh bằng lúc nó ngập 1 nửa trong nước, chị không có cái xoáy để tương tác bên dưới với nó. Bất lực trong việc di chuyển chị và di chuyển viên sỏi.
Chị quyết định chui ra biển để mượn lực nước biển để 1 lần nữa lôi viên sỏi theo. Chị biết chọn thời điểm buổi đêm, thủy triều lên, nước trong lạch nhiều hơn, dễ vượt ra hơn. Chị rút ra được, hít một hơi dài để kéo viên sỏi, nhưng tảng đá to bị sập xuống, đè lên cục sỏi. Cục sỏi nằm ở lối ra rồi nhưng bị đá đè. Cái điểm trung gian đó lại là ít nước nhất, chị đọng lại đó là không ổn nên chị phải lùi ra, lùi ra đánh vô, lùi ra đánh vô, cứ liên tục như vậy.
Sau rất nỗ lực chị cũng lăn được cục đá từ từ, nó lăn lên thành cái mô cao nên chị không đánh được nữa, phải rút ra. Chị hòa vào biển thấy mình mạnh hơn rất nhiều, vỗ vào những tảng đá to hơn như vịnh Hạ Long, nhưng chị thấy sợ hãi. Chị vẫn phân biệt được mình với dòng nước lớn. Chị như em bé mới tập đi, không dám bơi xa bờ, cứ lùi về bờ.
Từ xa chị thấy dưới mặt nước có 1 cái luồng sáng. Năng lượng này tìm thấy chị, bắt đầu có tương tác với chị. Mời gọi chị ra đó, chị chần chừ lắm. Chị làm được một xoáy nước con. Những 1 xoáy nước to hơn ở ngoài kia tương tác với chị. Chị biết nếu chị quay lại với cục sỏi thì cũng không cứu được cục sỏi và không cứu được chị. Nhưng cũng biết đi theo ánh sáng chẳng biết có an toàn không.
Nước mà suy nghĩ quá trời. Trong tư tưởng vẫn bị dấu ấn bởi lạch nước, viên sỏi nhỏ, cục đá lớn và hạt nước mới làm quen. Chị rất cô đơn, không dám bỏ những thứ quen thuộc lại để đi. Ngoài kia biển rất rộng lớn nhưng càng rộng lớn càng cô đơn, không biết bấu víu vào đâu.
Có một con nước nào đó hơi đặc hơn chị, nó đang luồn sau lưng chị đẩy chị ra. Chị không biết nó là bạn hay là thù, có an toàn hay không. Nó đang đẩy chị ra xa bờ hơn, xa khỏi viên sỏi. Chị đang thử cảm giác xem mình không thuộc về chỗ nào xem nó như thế nào.
Nhận ra là trước giờ mọi người vẫn ở đó, nhưng do chị sợ nên không giao tiếp, không nhận ra mọi người. Nghĩa là nếu chị đi xa thì chị vẫn liên lạc được với viên sỏi và lạch nước kia, vẫn liên lạc được với bờ. Chị yên tâm mình không lạc đường nên tiến ra ngoài xa hơn.
Chị bắt đầu kết bạn. Chị thấy 1 lạch nước ấm, nước ấm này như nước đất, chị đi bên cạnh. Chị giao tiếp nhiều hơn, kết bạn nhiều hơn. Lúc này chị trưởng thành hơn, chị to như hồ bơi. Sau chị già đi, chị to như cái lưới người ta đánh cá. Chị vẫn trở thành kết nối giữa biển và bờ. Bây giờ phía dưới chị bắt đầu lấp lánh.
Chị có sinh con với 1 tảng đá nhô ra ở phía biển, mấy đứa con của chị đều là nước, làm mở rộng mặt nước ra. Gia đình mới vẫn kết nối với nơi cũ, chỗ viên sỏi và lạch nước ngày xưa, chị cảm thấy thỏa mãn với kết nối này. Chồng chị đỡ lưng cho chị, chị cảm thấy vững chắc an toàn, còn mặt trước chị vẫn vươn ra bên ngoài. Thế này cảm giác ổn hơn.
Những đứa con của chị là những con nước xoáy về phía đảo cũ. Sau này chị chết, cái phần dầu lấp lánh gắn vào bề mặt đá của chồng chị, phần nước thì chuyển thể thành để nuôi con cho lớn. Chị tách làm hai.
Quay về tuổi thơ,
Bố chị chính là nước lạ có ánh sáng trắng xanh, hồi kêu chị ra biển mà chị không chịu ra. Mẹ chị là tảng đá ở gần lạch nước lúc đầu, đóng rong rêu. Nguồn nước bố chị đánh cao lên vào tảng đá mẹ chị như là 1 hiện tương siêu nhiên, đầu ngọn sóng trắng bạc như hình người. Ánh sáng trắng của bố chị bò lên tảng đá mẹ chị rồi mới tạo ra chị là loại nước có tính kim. Sau khi sinh ra, chị bị sóng đánh vào cái hõm, lúc đó chị còn nhỏ lắm, chị quên mất chị từ đâu đến, quên cha mẹ là ai.
Bài học cuộc đời: tương tác để tạo nên kết nối -> thiếu tính mộc
Trong 1 bức tranh tổng thể chị chỉ tương tác với 1 đối tượng nên chị bị cô đơn, chứ thực ra chị vẫn được sống trong lòng mọi người. Chị không tối ưu phương pháp tương tác của mình nên bị sống dài, sống lâu. Chị không nhất thiết phải đem theo người khác chị chỉ cần kết nối với họ ở xung quanh thôi là chị có sức mạnh lớn hơn rồi.
Động lực vận hành của chị là nỗi sợ, sợ cái mới không được như cái cũ, cái cũ dù sao nó cũng vẫn đang hoạt động, không có vấn đề gì cả. Kết nối này an toàn nhưng nó không vĩ đại. Khả năng kết nối của chị rất mạnh. Mọi người đang đợi chị, để hợp thể với chị thì chị lại chỉ sống trong một phần của bức tranh.
Mục đích đầu thai: kết nối. chị tìm lại bằng được những nguồn năng lượng mà chị đã bỏ lỡ để kết nối và mở rộng ra.
Năng lượng đầu thai: thủy, khí, kim
Nhóm linh hồn thân thiết: Bố, mẹ, My, nhân viên, chồng, con, đối tác.
Các phân mảnh của chị chia theo 3 nhóm: gia đình, mối quan hệ Xã Hội và soulmate.
Đời hiện tại liên quan đến nhóm: soulmate và mối quan hệ Xã Hội.
——-/——-
Nguyên tố đầu tiên mà mình trở thành chính là năng lượng gốc mình mang vào Trái Đất. Điều này nói lên rất nhiều điều về chính mình. Đặc tính hoài niệm, sợ cái mới không được như cái cũ là đặc điểm nổi bật của tính thủy. Nó khiến cho chị khá ôm đồm, muốn mang theo mọi thứ, muốn nắm giữ nhiều thứ. Điều này sẽ làm chị mất tập trung vào bản thân mình, không có bước chuyển mình nhảy vọt được. Muốn có một sự chuyển đổi lớn thì phải cắt bỏ rất nhiều thứ, rất đau thương. Nhưng tính thủy cũng có những ưu điểm rất lớn về khả năng dưỡng nuôi, dung chứa, khả năng hi sinh cho đại sự…
Nếu là một nguyên tố lần đầu đầu thai vào văn minh hiện đại của Trái Đất, bạn nghĩ mình sẽ là nguyên tố nào?
Tham khảo khóa học Thiền timeline cơ bản sắp khai giảng tại đây.