Cô ấy chính là một kiếp sống cũ của chú, dưới thân phận con gái. Nhưng cô cũng không hề biết, chỉ biết rằng, khi đang lạc lõng đến cùng cực, lại gặp được một người đàn ông để mình nương tựa. Vậy là cô ấy bám lấy chú, đi theo đến tận giờ.
Nhưng liệu cô ấy có phải là nguyên nhân gây ra những trận ốm khác thường, những cơn sốt nóng sốt lạnh mê man của chú hay không? Và cô gái này sẽ siêu thoát bằng cách nào?
————–/—————–
Khi xem được toàn bộ cuộc đời của cô gái, My tiến đến đặt tay nạp năng lượng để chữa lành cho cô. Nhưng lúc đó tinh thần của chú My nằm lăn ra đất, khóc, nói rằng: nếu chữa cho cô ấy xong rồi, thì chú biết đổ lỗi cho ai về bệnh tật này của chú đây? Hóa ra cô ấy và chú có cùng một bài học về tư tưởng nạn nhân. Chú luôn cần một lý do, một cái cớ để giải thích cho những thứ xảy ra trong cuộc đời mình. Và cô ấy không phải là người gây ra tình trạng ốm sốt, mà ốm sốt là dấu hiệu cảnh báo, để chú quay vào bên trong, nhận thông điệp mà mình cần.
Thấy chú lăn ra khóc, thì cả My, cô gái đó và tinh thần yếu đuối đều chạy đến đặt tay cho chú. Lúc này chú mới thấy, mình được yêu thương nhường nào. Người mà chú chối bỏ đến tuyệt đối, vẫn cứ lo lắng cho chú. Người mà chú trách móc, chỉ muốn đuổi đi, cũng vẫn giúp đỡ chú. Mọi người không quay lưng cho dù chú đã đối xử chưa tốt với họ. Chú cảm động vô cùng.
Hóa ra chú luôn cảm thấy bản thân mình lạc lõng, không có giá trị và không được yêu thương. Chú hoài nghi và lo lắng về tình yêu thương của mọi người dành cho mình. Chú khao khát được yêu thương nhưng nếu nói ra, chú lại nghĩ đó là yếu đuối, hèn hạ. Trong phút chốc My rơi nước mắt, cảm thấy thương chú vô cùng. Chú đã cô độc biết bao nhiêu.
Khi tinh thần của chú hiểu và thấy mình được yêu thương, thì tinh thần yếu đuối kia từ từ tiến đến, hòa làm 1 với tinh thần của chú. Có vẻ chú đã chấp nhận được phần yếu đuối bên trong mình, chú đã đón nhận khía cạnh đó trở về. Và nhờ vậy, nhờ chú chấp nhận được cả phần mà chú từng ghét bỏ của mình. Chú cũng hiểu rằng, cô gái bám theo chú kia, có quyền được trở thành nạn nhân, có quyền đu bám nếu cô ấy muốn.
Chú ấy tiến đến lồng cô gái kia lên người, để cô ấy bọc toàn bộ cơ thể chú, rồi nói rằng: hãy cứ là mình, hãy cứ đu bám, cứ tựa vào chú, cứ đổ lỗi cho chú cho đến khi nào cô ấy muốn rời đi. Đây là một điều gây bất ngờ cho My, chú không giáo huấn cô ấy đã sai rồi và hãy đi siêu thoát đi, chú cũng không vội vã xua đuổi, mà chấp nhận con người cô ấy như cô ấy đang là.
Chính tình yêu thương to lớn ấy, chính sự bao dung vô biên ấy, đã khiến cô gái cảm thấy an toàn và bình an hơn. My cảm thấy bên vai và thân phải của mình nhẹ nhàng hơn. Có vẻ ngay khi được đón nhận và yêu thương, cô ấy đã sẵn sàng để siêu thoát.
Người ta cứ nghĩ vong ma là thứ gì đó đáng ghét, độc ác phải xua đuổi, phải nhốt lại, phải gửi lên chùa. Nhưng thứ họ cần đôi khi là sự giúp đỡ và bao dung. Người ta cứ nghĩ bệnh tật là điều gì đó đáng sợ, không được phép xuất hiện, phải triệt tiêu triệu chứng càng sớm càng tốt. Nhưng đôi khi bệnh tật chính là hồi chuông cảnh tỉnh, đưa ta quay trở vào bên trong, yêu cầu chúng ta lắng nghe những thông điệp quan trọng.
Chữa xong ca này, mắt My sưng húp, vừa thương chú, vừa xả cảm xúc thay cho cô gái kia, vừa xúc động trước cách mà chú bao dung và chữa lành cho cô ấy. My đã học được thật nhiều. Cảm ơn ca chữa của chú. Nhưng không… hẹn gặp lại nha. hihihi