Cuối Cùng Đã Nhận Ra Nhau

K là người mà người thiền rất chán ghét, muốn tống tiễn ra khỏi cuộc đời mình. Người thiền hỏi My: “ Làm thế nào để cắt đứt sợi dây nghiệp quả, để đừng dây dưa với nhau nữa.” My nói:  “Hãy lồng vào hào quang của K, đặt tay và xin xem một tiền kiếp.”

——————————————————
Vừa lồng hào quang của K vào thì người thiền xúc động nước mắt chảy lã chã, cảm thấy ấm áp, vững chãi. Mặt phẳng tim có những hạt xốp trắng, rồi giẫm lên trên một lớp êm êm nảy nảy như bánh gato. Người thiền là một đứa trẻ gái tầm 6 tuổi, là nhân vật bà hoàng hậu khi nhỏ. Bên cạnh có một cậu con trai chạc tuổi, là K, thanh mai trúc mã của hoàng hậu. Xem đến đây người thiền lại xúc động chảy nước mắt. Không khóc nhưng nước mắt cứ giàn giụa.

Xem timeline về hai nhân vật này.
Thấy cảnh hai đứa trẻ nằm ngửa mặt lên trời, cậu bé hỏi cô bé: “Cậu thích nhất điều gì?” Cô bé trả lời: “Tớ thích làm hoàng hậu, người có thật nhiều quyền lực và vàng bạc châu báu.” Cậu bé bảo: “Thế thì tớ sẽ làm vua để cho cậu được làm hoàng hậu.”
 
Cậu bé là anh sinh ra trong gia đình nông dân bình thường, bố mẹ cho anh ăn học, muốn con làm quan thoát khỏi cảnh chân lấm tay bùn. Anh học tốt, hay sang chỉ bài cho nàng. Nàng không thích học mà chỉ thích phụ bố bốc thuốc, tò mò về các loại lá cây làm thuốc. Anh đem lòng yêu mến. Thương nàng, nàng thích gì cũng chiều. Tuy bằng tuổi nhưng anh chững chạc, biết nhường nhịn, biết nghĩ cho nàng.

Lúc này hai người chỉ tầm 7,8 tuổi. Chẳng vì lý do gì, chỉ thấy thương và luôn hướng về phía nàng. Nàng thích gì thì làm cho nàng, nàng đòi hái hoa trên cao cũng hái rồi ngã. Nàng sang băng bó cho, bị mẹ mắng, anh chỉ cười bảo không sao. Rồi chép bài thay cho nàng. Rảnh rỗi vẽ tranh nàng rồi mang ra ngắm. Nàng thì vô tâm, chỉ hướng về mẹ, coi anh là sự hiện diện đương nhiên, không chăm sóc hay làm gì cho anh cả. Anh xin học võ, chăm chỉ luyện tập rồi xung phong đi đánh trận ở biên giới, ở cái vùng vẫn còn giao tranh, chỗ nào nguy hiểm thì anh lao vào.

 
Sau anh ở lại vùng lãnh thổ chưa phân định của nước nào, tập hợp quân lính đi chinh phạt, sau này lãnh thổ ấy là nước Thục. Hồi ấy còn chưa lập quốc, chỉ là vùng tranh chấp giữa những toán quân tự phát. Anh quyết tâm thống nhất vùng đất này để lên làm vua sau đó đón nàng sang làm hoàng hậu. Nhưng nàng không chờ được. Nàng cũng chẳng có ý định chờ, chỉ coi anh là bạn, anh làm gì kệ anh, việc nàng, nàng làm. Anh có duy nhất một lần viết thư về nhắn: lời hứa lúc bé, anh vẫn đang thực hiện, nàng không cần chờ, nàng cứ làm việc của mình.

Biết tin nàng làm phi trong cung, anh vẫn rất thương và quan tâm, một lòng hướng về nàng, không quan tâm nàng đã là vợ của người khác. Chỉ đau đáu sớm thống nhất để còn đón nàng về làm hoàng hậu. Có một lần nàng gửi một cái trâm cho anh, như một lời động viên, cũng không có thư từ gì cả, anh trân trọng luôn giữ bên mình, lúc này nàng đã là hoàng hậu rồi nên không thể có tư tình, thư từ gì với người khác được. Khi nàng lên nhiếp chính thay con trai, anh vẫn nghĩ mình phải cố gắng hơn nữa để đón nàng về, cho nàng đỡ vất vả. Làm hoàng hậu buông rèm nhiếp chính có sung sướng gì đâu. Anh toàn tâm toàn ý nghĩ về nàng. Vì nàng, anh từ chối biết bao mĩ nữ.

Sau bao nỗ lực, cuối cùng anh lên ngôi vua, thống nhất một vùng. Nhưng cũng lúc ấy, nàng bị nước Tần lật đổ và giết hại. Nghe tin anh đau lòng khôn xiết. Anh yêu nàng bằng một thứ tình yêu lý tưởng, anh sẽ làm mọi thứ để chăm lo cho tương lai của nàng, làm mọi thứ vì nàng nhưng anh lại không hiện diện ở bên cạnh, không chăm sóc về vật chất, bằng những thứ hiện hữu ngay trước mắt.

Anh đem quân đánh nước Tần để trả thù cho nàng. Anh hung hăng, nhất quyết không hàng phục bất chấp các nước chư hầu đã dâng đất, dâng mĩ nữ để giữ mối quan hệ hòa hảo với nước Tần. Sau này Anh vẫn lấy vợ có con để nối dõi, vẫn yêu thương gia đình nhưng là tình yêu trách nhiệm. Những thứ thuộc về mình, của mình thì mình thương mình bảo bọc. Còn trong lòng anh chỉ hướng về nàng, vẫn yêu nàng thứ tình yêu dâng hiến, ngờ nghệch. Anh xây một lăng mộ cho nàng, lệnh khi băng hà thì an táng chung, để được ở cạnh nàng mãi mãi.

——————————————–
Nhân vật vua này là K nhưng cũng chính là con người thu nhỏ trong tim của người thiền. K chính là mảnh dương, còn người thiền là mảnh âm của chung một linh hồn. Hai người tưởng hai nhưng thực ra là một. Hai người ngoài đời có những xung đột, những căng thẳng, oán giận. Có những việc mà người thiền không thể tha thứ cho K. Nhưng xem timeline này, nhận ra người kia chính là một phần đối xứng của mình, người thiền rất xúc động.

Vì sự chán ghét trước đây mà người thiền chỉ mở được những tiền kiếp mà K lừa dối, phụ bạc, đối xử tệ với mình. Đến hôm nay khi mở lòng chấp nhận K là một phần của mình, người thiền mới xem được kiếp sống mà K yêu thương mình vô điều kiện, yêu đến ngu muội. Người thiền cảm nhận được rất rõ tình cảm mà K dành cho mình, bằng chính cảm xúc từ thân thể của người thiền, một cái gì đó thật hơn cả thật. Có một cái gì đó rất quen thuộc, rất ấm áp tràn ngập khắp cơ thể. Người thiền hiểu ra mình có một phần như vậy, đã và luôn bên cạnh. Người thiền nhận ra mình chưa từng và không bao giờ lạc lõng, cô đơn trong cái vũ trụ quá đỗi bao la này. Con người sinh ra vốn đã nhỏ bé và cô độc. Có thể nhận ra nhau thật may mắn biết bao.

Bài thiền mùa hè năm 2021.
Khóa Hand Đầu- Mặt- Cổ

en_USEnglish