Các sinh vật trên Trái Đất vượt qua thời kỳ băng hà khắc nghiệt như thế nào? Ngoài sự sống trên mặt đất thì liệu có sự sống trong lòng đất không? Và nếu có thì sẽ diễn ra như thế nào? Bài thiền rất sinh động của các học viên Lớp timeline 2 về Kỷ Băng Hà sẽ cho chúng ta thêm góc nhìn về giai đoạn này của Trái Đất. .
Cây Tán Rộng Che Chở Cho Các Loài Khác
Mình thấy một cái cây to. Tán rộng. Kiểu cây ở rừng nhiệt đới. Mưa to lắm. Nhưng nóng. Oi bức vô cùng. Các sinh vật nhỏ trú dưới tán cây của mình để qua cơn mưa khắc nghiệt. Mưa mãi không thấy tạnh. Cây của mình che chở cho các sinh vật quanh đấy. Và làm mát không khí quanh đấy. Được một thời gian thì mưa không khí bớt nóng. Nhưng mưa thì vẫn không giảm. Mưa chuyển sang mưa đá. Cây của mình bị mưa đá ảnh hưởng nên tán lá bị dập khá nhiều. Nhưng vẫn che cho các sinh vật khác. Càng lúc mưa đá càng nhiều hơn. Hạt to hơn. Buốt hơn. Cây của mình vẫn gồng lên bảo vệ cho những sinh vật nhỏ hơn. Nhưng cây đang đuối dần.
Mưa chuyển sang mưa tuyết. Mưa dày hạt, buốt lạnh. Phủ trắng xoá cả cây. Cây vốn không chịu được thời tiết lạnh giá. Nên chết. Phần rễ cây tách ra thu thành hạt mầm. Chui sâu xuống lòng đất. Hạt mầm chui xuống đất nhưng sợ lạnh. Nằm im. Không dám chui ra khỏi vỏ cứng bọc mầm cây. Cứ ở yên một chỗ như thế lâu lắm. Kiểu ngủ đông. Không biết ngủ bao lâu. Khi tỉnh dậy nghe bên ngoài náo nhiệt. Nhưng vẫn sợ không dám chui ra. Hé ra rồi lại thu vào. Lại ngủ một giấc nữa.
Lần thứ hai tỉnh lại. Thấy ấm hơn. Hoá ra bị một con gì có lông mềm lắm. Nằm lên. Mà không thấy rõ là con gì. Sau khi con vật kia đi. Lấy hết dũng khí. Tách vỏ ra. Vươn ra một mầm nhỏ. Thấy ổn mới vươn ra mầm thứ hai, thứ ba… rồi thành một cái cây. Cây lớn lên. Yêu một con chim phượng hoàng. Đẻ ra hai cây, một con khổng tước, một con chim én, một con hạc. Bài học cuộc đời: can đảm hành động, không hành động thì sẽ không bao giờ biết có làm được hay không.
Tắc Kè Hoa Và Cuộc Sống Trong Lòng Đất
Mình là một con tắc kè hoa. Giỏi thích nghi lắm. Sống trên một cái cây lá đỏ. Ban đầu ở trên mặt đất. Trời nóng vẫn thích nghi được. Xong đến đoạn thời tiết chuyển lạnh, cây mình đang sống ở đó nói vào trong lòng đất sẽ dễ chịu hơn. Khuyên các sinh vật đang sống quanh đấy đi theo. Mình đã đi theo cây đấy. Cây thu thành một khối trụ. Ôm hết các con vật nhỏ muốn đi theo vào. Thu xuống lòng đất. Cây tạo ra một đường hầm nhưng đi qua là phía sau cũng đóng luôn. Cho đến khi chui vào thế giới trong lòng đất. Cây mới từ từ xoè ra.
Mình chui ra bắt đầu nhìn ngó xung quanh. Không khí khá dễ chịu. Không nóng quá. Không lạnh quá. Mát mẻ như mùa thu. Dưới lòng đất có núi. Có sông cũng có ngày có đêm có mặt trời nhưng mặt trời lại không ấm nóng như trên mặt đất. Ánh sáng dịu mát như mặt trăng vậy. Nhưng sáng hơn mặt trăng nhiều. Dưới này cũng có rất nhiều cây và sinh vật cũng vừa chui từ mặt đất vào. Một số cây thì héo úa. Đang tích hợp lại nặng lượng. một số con vật thì xơ xác, bị thương tìm đến các cây đang sống dưới đất xin được chữa lành.
Mình thấy phần đa các sinh vật dưới lòng đất đều chào đón và hỗ trợ các sinh vật vừa từ ngoài vào nhưng có một số ít lại coi thường. Nói rằng các sinh vật lánh nạn là hèn nhát. Đã chọn sống trên mặt đất rồi khi có chuyện lại trốn vào đây. Con tắc kè vì thích nghi rất nhanh nên chẳng mấy chốc đã quen với khí hậu và môi trường dưới lòng đất. Nó vẫn sống cùng cái cây đấy. Nhưng lại cứ chỉ quanh quẩn dưới tán cây nên sinh ra nhàm chán. Cuối cùng bị một con rắn ở trong lòng đất ăn thịt. Con rắn này là con kì thị những loài từ ngoài vào. Nhưng con tắc kè lại làm quen vì nghĩ mình giỏi thích nghi và hoà hợp. Bài học cuộc đời: phá bỏ giới hạn của bản thân nhưng không cần gượng ép.

Con Rắn Cô Độc
Anh là một con rắn lớn, kỷ băng hà lạnh quá không kiếm ăn được nên chui xuống đất qua nhiều lớp vỏ khác nhau xuống inner earth. Con này mọc thêm chân, đầu ngẩng lên để có thể trèo qua những vách đá trong lòng đất. Chỗ này có mặt trời, dưới là đồng bằng, có rất nhiều ngôi nhà. Có nhân mã, kì lân sống trong đó. Trên trời có đám mây. Có một dòng sông chảy lên phía Bắc và tạo thành cái thác ở đấy. Hình thành một cộng đồng. Mọi người ở đây có cái xe để chở hàng hóa.
Cộng đồng có người đứng đầu là một trưởng lão, anh đi đến chỗ vị này để xin gia nhập cái làng này. Vị trưởng làng hỏi: “Anh biết làm gì?” Anh bảo: ” Tôi không biết làm gì.” Vị này bảo ở đây đang thiếu người lai dắt thuyền đang mắc cạn ra khỏi con sông, anh có thể nhận công việc này nếu muốn gia nhập cộng đồng. Trên con sông có một bến cảng, bên dưới nhiều đá ngầm nên sẽ có thuyền mắc kẹt, cần người kéo ra dòng chính của con sông. Các thuyền này chuyên chở hàng hóa. Cộng đồng này làm ra được cả công cụ bằng vàng rất tinh xảo, chuyển đến chỗ thác nước để bán.
Ở đây sống tốt nhưng anh thấy cô độc. Các sinh vật ở đây đều không cùng loài nên anh buồn, muốn đi tìm được một con nào đó có thể kết đôi. Một lần, anh kéo được hai con thuyền mắc cạn, xong hết việc, anh ra chỗ thác nước, bị rơi xuống. Thấy một cộng đồng ở bên dưới thác nước này. Cộng đồng này là thành phố, chế tạo máy móc công cụ hiện đại, chỗ này bắt đầu có cả đường đi và máy móc để di chuyển. Không gian theo hình bậc thang.
Ở đây, anh gặp một con rắn nữ. Nhưng vì cộng đồng này không có bến cảng nên anh không tìm ra được công việc để sống ở đây. Thấy mình không có vị thế để cạnh tranh với tình địch là con rắn lớn hơn trong cộng đồng rắn ở đây nên anh đi tiếp, đến một mỏ vàng và làm nhiệm vụ canh giữ cái mỏ, tự đi kiếm ăn. Anh sống cô độc một mình ở đấy, thỉnh thoảng vào trong nông trại giúp người ta làm một số việc nhà nông, sau đấy chết trong cô độc. Bài học cuộc đời: Tự tin vào bản thân.
Cái Chết Của Bác Gấu
Mình là một con rắn đen đang ở trên cây, trên cây cũng có nhiều động vật khác trú ngụ. Mình đói quá nên có ăn thịt một con chim. Dần dần thú trên cây cũng bỏ đi gần hết. Mình vừa nóng vừa khát, cái cây lâu lâu hứng sương cho mình uống, mình thấy bức bối trong cuộc sống này dù cái cây đối xử rất tốt. Khi mưa to mình lại chui vào hốc cây tránh mưa. Cái cây cũng ra sức chống chọi với thiên tai, nó bị sét đánh gặp thêm mưa gió bão bùng nên nó cũng đuối sức. Một ngày có con chim đến rủ rê các loài xuống lòng đất trú ngụ tránh thiên tai nên mình xin đi theo. Mình được một con đại bàng cõng trên lưng đi xuống một ngọn núi lửa đã ngưng cháy ở Ấn Độ.
Sinh vật từ khắp nơi đổ về đó theo nhau kéo xuống lòng đất. Mà đa phần bọn chúng đều tiều tụy, xơ xác, có bọn còn tranh thủ ăn thịt nhau. Mình cũng sợ bị con đại bàng đang cõng mình ăn thịt mà nó cũng tốt nên không ăn thịt mình. Khi xuống lòng đất thì mình thấy như thiên đường, ánh sáng dịu dàng không nóng gắt. Các loài sống từ trước thân hình to hơn các loài mới kéo từ bên trên vào. Một số loài ốm yếu được hỗ trợ dưỡng thương. Một số loại được cung cấp thức ăn và năng lượng sống, giống như được sạc pin.
Dưới lòng đất mọi thứ tổ chức rất tốt, rất văn minh. Có những dãy núi và sông hồ. Sau đó mình gặp một gia tộc rắn khổng lồ nên muốn xin vào gia tộc đó. Vì nhỏ bé đen đủi nên mình bị mọi người cười chê. Mình tủi thân lắm. Sau được hai người đứng đầu gia tộc an ủi. Mình thích một con rắn khác trong gia tộc nhưng con đó không thích chê mình xấu, nhỏ con. Thành ra mình càng mặc cảm. Quá buồn nên mình bỏ đi tiếp đến một khu rừng sống lủi thủi một mình.
Trong rừng có một bác gấu thông thái hay kể chuyện cho muôn loài nghe. Bác kể về cuộc sống trên mặt đất đang ra sao. Mình cũng nhớ cái cây cũ, không biết nó thế nào. Mình gặp bác gấu và hỏi:
– Làm sao để người khác yêu con.
– Con có yêu con không?
– Con yêu con là thế nào?
– Là con cảm nhận thế nào về chính con.
– Con xấu xí chẳng ai yêu.
Mình bên trong có vẻ tức giận vì không hiểu ý của bác Gấu, cứ nghĩ bác Gấu giấu mình, không muốn trả lời mình nên hỏi vòng vo. Mình cáu quá nên nhào vô cắn bác Gấu một cái. Sau đó bác Gấu chết. Mấy con thú khác trong khu rừng bắt đầu truy lùng mình để trả thù cho bác Gấu. Mình trốn chui trốn nhủi, sống nơm nớp lo sợ không dám ra ngoài. Cuối cùng mình chết vì đói và sợ hãi. Bài học cuộc đời: tỉnh táo trong mọi hoàn cảnh, chấp nhận và yêu thương chính mình.
Bài thiền ngày 01.12.2020
Buổi 6, Khóa Thiền Timeline Nâng Cao – Văn Minh Cổ.