Chuyện Nàng Chồn Tinh Kỳ III

Từ trong tim nàng hiểu thêm một điều, từ nay nàng phải tự làm chủ cuộc đời mình, không ai có thể cho nàng câu trả lời, ngay cả người đã đưa nàng đến với cuộc sống này. Nàng phải tự tìm câu trả lời bên trong mình thôi.
Và có lẽ cuộc hành trình mới từ đây mới thực sự bắt đầu.

————————————————————-
Con Phải Tự Tìm Câu Trả Lời Bên Trong Mình

Sau bao nhiêu ngày tu luyện khổ cực nàng cũng đã trở thành người. Phần thân phía trên đầm và chắc đặc, duy chỉ có đôi chân là vẫn còn yếu. Thầy nói khi con hòa nhập với cuộc sống của con người, cơ thể của con sẽ hoàn thiện. Nàng bịn rịn chia tay thầy để xuống núi. Dẫu đã trải qua vài trăm năm có lẻ trên cõi đời này, nhưng những đau thương nàng trải qua đã làm cho nàng dè dặt hơn. Nhất là trong một ngày quan trọng như thế này, ngày nàng sẽ thực sự sống như một con người.

Người đầu tiên nàng gặp khi xuống núi là một bà lão già không con cái, không người thân thích. Bà sống một mình trong căn nhà nhỏ, tự cày cấy trồng trọt để sống qua ngày. Hai người trò chuyện và đồng cảm với nhau như thể đã là người thân của nhau tự bao giờ. Bà lão không chần chừ nhận nàng làm con nuôi, đưa nàng về sống cùng. Bà lão dạy cho nàng cách cày cấy trồng trọt, cách thêu thùa, may vá, cả cách đi đứng nói năng cho đúng với lễ nghĩa. Nàng đã học hỏi được rất nhiều. Trước đây nàng đã từng trồng rau nuôi gà, khi sống cùng chàng săn chồn và cô con gái của mình,nhưng nàng thấy hồi đó nàng khỏe mạnh hơn rất nhiều, những công việc đó khó có thể làm cho nàng mệt nhọc. Vậy mà giờ đây, khi thực sự trở thành người, nàng mới nhận thấy, sức lực của con người thật hữu hạn và bé nhỏ.

Thật vậy, ngày hôm nay, chỉ mới làm việc ở ngoài cánh đồng một lát, nàng đã thấm mệt. Nhưng nhà có mỗi 2 mẹ con, mẹ nàng đã già yếu, việc nặng nhọc này đương nhiên nàng sẽ phải làm. Nàng đang loay hoay thì từ đâu một anh chàng thư sinh, dáng người phong nhã, gương mặt tuấn tú bước đến, ngỏ lời xin được giúp đỡ nàng. Nàng thấy mến anh chàng này quá đỗi, nhưng không còn vồn vã, tùy tiện như thân chồn trước kia, nàng kín đáo che giấu cảm xúc của mình, chỉ để lộ sự e dè, ngượng ngùng của một thiếu nữ mới lớn.

Tối hôm đó về nhà, nàng liền hỏi mẹ:”” Mẹ ơi, còn mến chàng quá đỗi. Con muốn trao thân cho chàng, có được không mẹ?” Mẹ nàng hốt hoảng: “ Tuyệt đối không được con ơi, nam nữ thụ thụ bất thân, khi nào thành vợ thành chồng mới có thể thân mật được.” Nàng hiểu ra và ngoan ngoãn vâng lời mẹ. Nàng chợt thấy, sống theo lễ nghĩa của con người cũng có lúc thật thú vị, thật khác với lối sống phóng khoáng trước đây của nàng.

Nhưng dẫu không gần gũi thân mật thì tình cảm của hai người cũng lớn dần lên. Những cái nắm tay, những nụ hôn vụng về trên má, làm cho nàng thương nhớ đêm ngày. Ôi tình yêu của con người thật êm dịu nhưng cũng thật nồng nàn, những thứ cảm xúc này quá lạ lẫm với nàng, nhưng cũng đáng giá biết bao.

Hóa ra tình yêu của con người là vậy. Nàng cũng đã từng yêu với tình yêu ngây dại của loài chồn, nhưng nó thật khác với tình yêu đầy lý tính của con người. Trước đây, nàng chỉ biết yêu và yêu thế thôi, nếu không có được tình yêu thì nàng sẽ đau khổ, và nếu được ở bên cạnh người mình yêu thì nàng hạnh phúc. Vậy đó, không có mục tiêu cũng chẳng có đích đến. Với nàng yêu chính là sự sống.

Nhưng tình yêu của con người dạy cho nàng rằng, tình yêu không phải là tất cả. Tình yêu bị ràng buộc bởi rất nhiều thứ và ngoài tình yêu ra con người còn rất nhiều mối quan tâm. Và một điều kì lạ, đó là với con người, thiếu tình yêu thì sẽ không chết nhưng nếu thiếu thức ăn, thì thân xác để yêu cũng không còn. Quan trọng hơn nữa, nếu ai đó yêu nhau, họ sẽ muốn cùng nhau chung sống, cùng nhau làm lụng và cùng nhau chăm sóc những đứa con của mình.

Tình yêu của nàng và chàng cũng không ngoại lệ. Nàng muốn về chung một nhà với chàng, nhưng nàng thương mẹ già côi cút một mình, đi không được, ở chẳng đừng, nàng cứ nấn ná mãi khi chàng nhắc đến chuyện thành thân. Mẹ nàng biết được tâm ý của nàng, nhẹ nhàng bảo con: “ Con gái ạ, trai khôn dựng vợ, gái lớn gả chồng. Mẹ tự lo được cho cuộc sống của mình, con tìm được ý trung nhân, sống hạnh phúc bên nhau là mẹ mãn nguyện rồi. Con đừng vì mẹ mà để lỡ dở cả cuộc đời.”

Nghe mẹ dạy bảo, nàng yên lòng theo chàng về làm dâu. Nhà chàng vốn cũng nghèo như nhà nàng, cha chàng mất sớm, bao nhiêu tình yêu thương chăm chút, mẹ chồng nàng dành hết cho người con trai. Chàng vốn không thích học hành và cũng chẳng giỏi giang gì, nhưng mẹ chồng nàng một mực bắt con trai chuyên tâm học hành, không muốn con phải làm lụng công việc chân tay, mong con trai học hành đỗ đạt sau này ra làm quan. Cũng chính vì rất yêu thương, cưng chiều con trai nên mẹ chồng nàng tỏ ra khắt khe với nàng dâu mới, có vẻ nàng sẽ phải nỗ lực rất nhiều mới có thể làm hài lòng mẹ chàng. Cũng chính từ đây cuộc sống của nàng bước sang một trang mới, đến nàng cũng không tưởng tượng nổi.

Điều nàng không thể hình dung ra, đó là ngày nàng mang thai rồi sinh ra đứa con đầu lòng của hai người. Giây phút ôm trên tay một hình hài bé nhỏ, trao đi dòng sữa ngọt lành của mình, nàng rơi nước mắt hạnh phúc. Lần đầu tiên trong đời nàng cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng. Một sự gắn bó mà trước đây nàng không hề có, dù đã sinh con đến 2 lần khi làm chồn. Việc phải làm lụng và nuôi nấng một đứa trẻ, đã khiến cho phần chân của nàng trở nên chắc đặc, vững vàng. Từ đây, cả cơ thể nàng đã hoàn toàn hoàn thiện như cơ thể con người. Chính việc trở thành một người mẹ, đã khiến cho nàng dần tiếp đất, từ bỏ được sự bay bổng, phiêu diêu của loài chồn.

Người thầy của nàng từ nơi xa vô cùng hài lòng khi biết được cuối cùng nàng đã trở thành người. Nàng giấu gia đình, tranh thủ thời gian ở một mình, để quay trở lại thiền học những thứ cao siêu hơn từ người thầy. Nàng bắt đầu thiền và được học nhiều kỹ thuật. Đầu tiên nàng học làm nông, nàng làm nông rất giỏi, biết cách xem mưa nắng hướng gió, biết cách trồng cây gì vào thời điểm nào là thích hợp. Rồi nàng học nghề đan lát, tạo ra những chiếc giỏ to nhỏ đủ kích cỡ để chứa nông sản. Giỏi nghề đan lát xong nàng học thêm cả se sợi, dệt vải. Lúc bấy giờ, rất hiếm người có được nghề thủ công như nàng. Nàng trở nên vô cùng giỏi giang.

Càng ngày nàng càng bị cuốn vào guồng quay của công việc, nàng làm việc say mê, một phần vì công việc mang lại thu nhập cho gia đình, nhưng phần lớn là nàng-lần đầu tiên trong đời- cảm thấy mình có giá trị. Nhưng cũng đồng thời với đó, cái tôi của nàng lớn dần lên, nàng quyết định nhiều việc trong nhà, nàng đứng ra bảo vệ quan điểm của mình. Và công việc cứ kéo nàng đi xềnh xệch. Nàng không đủ thời gian để chăm con, đứa bé do một tay bà nội chăm bẵm. Nàng cũng không đủ thời gian để quan tâm đến chồng.

Chồng nàng trở nên chán nản, thất vọng, người thiếu nữ dịu dàng, yếu đuối mà chàng đã từng yêu đã đi đâu mất rồi. Còn bản thân chàng, không kiếm ra tiền, học hành cũng chẳng đến nơi đến chốn, chàng thấy thất vọng với chính bản thân mình. Chàng tìm quên trong những chén rượu. Ngày này qua ngày khác. Nhưng nàng bận bịu tới mức chẳng còn tâm trí đâu mà để ý chuyện ấy.

Một ngày chàng về nhà với bộ dạng say mèm, gương mặt đỏ phừng phừng, lớn tiếng quát mắng cậu con trai. Con trai nàng sợ hãi không dám đáp lời cha, ngồi co rúm một góc. Chàng lại càng thêm bực tức, tiến đến dơ tay toan đánh con. Chứng kiến cảnh ấy, nàng sững người, người đàn ông thư sinh hiền lành ngày xưa, từ bao giờ đã trở thành như thế này, mà nàng không hề hay biết. Cảnh tượng ấy, như một luồng sáng rọi thẳng từ trên cao xuống cuộc sống tối tăm, mù quáng bây lâu nay, khiến nàng bừng tỉnh. Nàng biết mình đã sai ở đâu đó rồi.

Nàng ngồi thiền và thấy hình ảnh của mình và chàng săn chồn ngày xưa. Nàng chợt nhận ra, chàng săn chồn đã đầu thai trở thành người chồng của nàng bây giờ. Sự giỏi giang của nàng bây giờ không khác gì năng lực của loài chồn trước đây, vượt quá tầm kiểm soát của chàng, điều đó sẽ khiến chàng sợ hãi và chạy trốn. Sẽ khiến chàng bỏ rơi tình yêu với nàng. Trong thâm tâm, nàng biết rõ rằng, nàng sẽ phải thay đổi, để những sự kiện trong tiền kiếp không lặp lại.

Nàng quyết định thuê người trong làng, dạy lại nghề cho họ, nàng không trực tiếp làm nghề nữa. Chàng tuy học nghề không giỏi, nhưng quản lý và đem đồ ra chợ bán thì rất giỏi. Nàng nhường hết công việc để chồng làm, quay trở về chăm sóc con cái và gia đình.

Đúng lúc ấy, mẹ chồng của nàng ngã bệnh. Nàng liền học cách chữa bệnh bằng năng lượng từ người thầy của mình để chữa cho mẹ. Ngày ngày nàng vừa chăm con, chăm chồng, vừa quán xuyến việc nhà cửa lại cần mẫn ngồi chữa bệnh cho mẹ chồng, điều đó khiến bà rất cảm động. Bà yêu thương và bao dung hơn với cô con dâu của mình. Nàng cũng học được cách tôn trọng chàng, quy hàng, nền nã hơn với chàng nên không khí gia đình rất hòa thuận, êm ấm. Nàng được sống trong cuộc sống thật viên mãn.

Bởi vì quá hạnh phúc với những gì mình đang có, nên khi dân làng biết chuyện nàng có thể chữa bệnh cho mẹ nàng mà không phải dùng đến thang thuốc nào, họ ngỏ ý muốn nàng mở phòng bệnh chữa bệnh cho mọi người, nàng đã nhất mực từ chối. Hạnh phúc giản dị nhưng thật không dễ gì có được này, nàng nhất định nắm chặt trong tay. Trong làng ai cần giúp chữa bệnh, nàng vẫn sẵn sàng giúp, nhưng nàng không làm nghề.

Hạnh phúc chẳng tày gang, khi nàng sinh thêm đứa con thứ hai, gia đình ngày càng nhiều miệng ăn, công việc buôn bán đồ thủ công lại không còn được thuận lợi như trước nữa. Cuộc sống gia đình trở nên khó khăn.

Nàng quyết định cho người làm nghỉ việc, nàng có sức có nghề, nàng sẽ tự làm. Nàng đan lát, dệt vải cho chồng mang ra chợ bán. Nhưng vì vừa làm việc vừa phải dành thời gian chăm sóc gia đình, nên thu nhập chẳng được như ngày xưa. Nàng vẫn luôn có sự đấu tranh, dằn vặt. Liệu nàng có nên quay trở lại đứng ra lo lắng cho kinh tế gia đình hay vẫn an phận, lùi về phía sau chồng, làm một người phụ nữ bình thường? Lúc này cuộc sống bấp bênh, đầy giằng xé khiến nàng không còn cảm nhận được sự bình an nơi tim mình.

Cuộc sống càng ngày càng vất vả, nàng liền trốn lên núi tìm thầy để xin thầy lời khuyên, mong có thể thoát khỏi khổ ải này: “ Thưa thầy, con phải sống làm người như thế nào mới đúng? Cuộc sống mưu sinh của con đầy bấp bênh, biến cố, con thấy không hạnh phúc, con phải làm sao đây?” Thầy cười hiền từ đáp: “Đó chẳng phải là cuộc sống mà con tha thiết được sống hay sao? Nhưng trước đây con đã không biết rằng, không ổn định, đầy thách thức là bản chất cuộc sống của con người. Và ta không thể cho con lời giải đáp, cũng như chẳng ai có thể cho con lời giải đáp, con phải tự tìm câu trả lời bên trong mình.”

Lời nói của người thầy văng vẳng bên tai. Nàng bước về hướng ngôi làng của mình, nơi có chàng và gia đình bé nhỏ. Từ trong tim nàng hiểu thêm một điều, từ nay nàng phải tự làm chủ cuộc đời mình, không ai có thể cho nàng câu trả lời, ngay cả người đã đưa nàng đến với cuộc sống này. Nàng phải tự tìm câu trả lời bên trong mình thôi.
Và có lẽ cuộc hành trình mới từ đây mới thực sự bắt đầu.
18.12.2018

Bài thiền Khóa Timeline 3 – Văn Minh Hiện Đại: thời kỳ cổ đại

en_USEnglish