THÀNH HOÀNG LÀNG
Nghe khái niệm này nhiều lần nhưng My không thực sự hiểu. My xin về xem cuộc đời của một Thành Hoàng Làng mong có thể hiểu rõ hơn về công việc, năng lực và cuộc đời của những vị này.
—–/—–
Ở một ngôi làng nọ đã lâu không có ai giữ vị trí Thành Hoàng Làng, những vị thần linh cai quản trên tiên giới thấy tình hình không ổn, bèn gửi lời sấm truyền và chọn một người đặc biệt đầu thai vào làng để giúp nhân dân. Thế là ở gia đình kia, có người mẹ mang thai mười hai tháng mới sinh, sinh ra em bé chỉ nằm đạp chân huơ tay chứ không lẫy, không ngồi. Ấy thế mà một ngày nọ, em bé tự trèo xuống giường, đi thẳng đến đình làng quỳ lạy trước sân đình. Chuông đình không ai gõ mà tự nhiên gióng lên 1 tiếng khiến người trông coi đình phải chạy ra.

Ngay lập tức, người này nhớ đến lời sấm truyền năm nào, vội vàng hành lễ, sau đó gióng chuông tập hợp toàn bộ dân làng đến. Dân làng nhìn thấy cảnh tượng ấy, không ai bảo ai, tất cả đều quỳ lạy phía sau. Đây chính là vị được dự báo sẽ làm thay đổi vận mệnh của ngôi làng này.

Cậu bé được cả làng nuôi dưỡng, 3 ngày sống ở đình, 3 ngày sống ở nhà với cha mẹ. Cậu bé rất thông minh lanh lợi, đi đến đâu mang sự vui vẻ đến cho mọi người ở đó, trong làng, ai ai cũng yêu quý. Cậu được những thầy đồ trong làng đến dạy chữ, dạy kinh thư. Cậu rất sáng dạ. Năm 15 tuổi, cậu tuyên bố muốn đi thi làm quan. Cả làng ai nấy đều ủng hộ hết lòng. Chuẩn bị vật lực, tài lực, hộ tống cậu đi thi.

Đề thi năm ấy luận về việc làm sao để giữ yên bờ cõi và để mùa màng bội thu. Nhưng với nhiều năm chiêm nghiệm và suy tư về đời sống tinh thần, đời sống tín ngưỡng và tâm linh, cậu luận về tầm quan trọng của đời sống duy tâm của nhân dân đối với vận mệnh đất nước. Bài thi lạc đề nên cậu không đỗ trạng nguyên năm ấy. Nhưng bài luận ấy làm vua thấy rất tò mò, cho gọi cậu vào yết kiến. Bằng những lập luận của mình, cậu được chọn làm người phụ trách viết ra hướng dẫn để phổ cập cho văn hóa thờ phụng của cả nước.

Nhờ vậy mà khắp nơi đình miếu được lập nên, dân chúng tứ phương đổ về đình làng của cậu để chiêm bái và tỏ lòng biết ơn. Nhờ vậy mà làng cậu ngày càng trù phú, công việc làm ăn của dân làng rất phát triển, tiền công đức được dùng để sang sửa đường làng lối xóm. Ngôi làng trở nên khang trang, sung túc hơn rất nhiều.

Cậu đi khắp nơi để phổ cập về văn hóa và ý nghĩa của việc thờ phụng, đến năm 50 tuổi (khúc này phải gọi là ông rồi, hihi) ông quay về đình làng dạy học. Cha mẹ giục ông lập gia đình sinh con nối dõi nhưng ông nói muốn tập trung giáo dục cho lớp trẻ trong làng, không đủ nguồn lực để dưỡng nuôi, những đứa trẻ trong làng cũng như con, như cháu của ông mà thôi.
 

Lớp học của ông không phải lớp i tờ cơ bản mà là lớp lý luận, như lớp đại học bây giờ. Ông giảng về nhân sinh quan, bàn về những triết lý sống và văn hóa thờ phụng. Lớp trẻ của làng theo học ông đều là những người hiểu biết và thực hành văn hóa thờ cúng gia tiên, hiếu nghĩa với cha mẹ, phúc đức từ đó cứ dầy thêm.

Năm 95 tuổi, ông biết mình cần bồi dưỡng thêm nhân tài cho làng, chưa thể kết thúc công việc được nên lại tiếp tục cống hiến 10 năm nữa. Năm 105 tuổi, cảm nhận thời khắc của mình đã tới gần. Ông gọi học trò và dân làng lại dặn dò. Ước nguyện được chôn cất ở quả đồi đối diện cổng đình và vì không có con nối dõi nên muốn được lập ban thờ nhỏ trong đình.

Ngày ông quy tiên, dân nhân khắp nơi đổ về tiễn đưa, số người viếng thăm đông đến 90 ngày mới hết. Mỗi một lời cầu khấn, một lời tưởng nhớ, biết ơn lại như một sợi dây năng lượng. Chúng nhiều đến nối, tạo thành một con đường năng lượng nối thẳng từ nơi chôn cất về đình làng. Ông được rước về làng và trở thành Thành Hoàng Làng.

Ở vị trí này, ông giữ trường năng lượng tinh thần của cả làng. Mỗi khi có người tác ý về mong muốn cuộc sống làng xóm được bình an, sung túc ông sẽ nhận được một dải năng lượng để dệt nên trường năng lượng chung cho làng xóm. Càng nhiều tác ý, trường năng lượng càng dầy và vững chãi. Trường năng lượng ấy che chở, nâng đỡ về mặt tinh thần, để bà con lối xóm hòa thuận, đoàn kết, láng giềng giúp đỡ, đùm bọc nhau. Cuộc sống của dân làng cứ thế mà hạnh phúc, êm ấm hơn. Trường năng lượng này cũng bảo vệ dân làng khỏi âm binh, ma quỷ quấy nhiễu.

Ông không ban phước, ban tài lộc hay bảo trợ cho một cá nhân, một gia đình nào cụ thể, mà giữ trường năng lượng chung của cả làng. Nếu ai đó chỉ khấn xin cho gia đình mình, thì tác ý đó ông không sử dụng để dệt thêm vào trường năng lượng chung được. Do vậy, lễ hội đình hàng năm rất quan trọng, là lúc mà dân chúng tề tựu cùng chung sức chung lòng để trở thành một phần của lễ hội. Là thời điểm dân làng đoàn kết hơn bao giờ hết, là lúc toàn dân một lòng, không ai xin riêng cho mình, tất cả cùng mong mùa màng bội thu, xóm làng yên ổn, hòa thuận. Mỗi mùa lễ hội như vậy, trường năng lượng mà ông nâng đỡ lại được vững chắc hơn.

Nhưng cũng có khi tinh thần của làng bị suy, người ta cho rằng đình không còn thiêng nữa, không ai cầu khấn và ít người tham dự lễ hội, lúc đó trường năng lượng bảo vệ của làng rất mỏng và yếu.

Ông phụ trách ở đây khoảng 300-400 năm, sau đó khi càng thành thục và càng nhiều sự tưởng nhớ, biết ơn, ông càng khai mở được nhãn quan, quan sát được những cảnh giới cao hơn. Một ngày ông mong muốn thay đổi công việc để chuyển sang lĩnh vực mới, có thể là ở hội đồng thổ địa, hoặc hội đồng thần tài. Nhưng ông vốn không phải là gốc thần tiên, không được đào tạo bài bản, cũng không có cha mẹ là thần tiên nâng đỡ. Ở trên tiên giới, ông lạc lõng, không bạn bè, không người thân, không thầy, không ai tin tưởng giao công việc hoặc phối hợp làm việc cùng ông. Ông sống lẻ loi trên tiên giới một thời gian rồi chuyển kiếp. Bài học cuộc đời: tập trung làm những thứ mình giỏi.
—–/—–
Xem xong timeline này My thấy rất thú vị, thần linh cũng có công việc và bài học của riêng mình. Và cho My hiểu hơn về phong tục thờ cúng.
Như vậy Thành Hoàng Làng phụ trách trường bảo vệ cho cả một khu vực, có thể là một làng, 1 xã hoặc cả một thành phố. Giống như là giữ hồn làng, giữ tinh thần chung của làng, giữ phần trời.
Khi khấn thành hoàng làng, mình chỉ nên khấn mong cho làng xóm yên ổn, bình an, mong cho mọi người tinh tấn, sáng suốt, hòa thuận, đùm bọc lẫn nhau, thay vì khấn cho tài lộc của bản thân hay khấn gia đạo mạnh khỏe, hạnh phúc. Bởi thành hoàng làng không quản việc đó và cũng không sử dụng được những tác ý đó.

Việc đi lễ hội đình làng mỗi năm một lần là việc nên làm, nó giúp trường bảo vệ cả khu vực được vững mạnh hơn. Những nơi nào nét văn hóa này còn được giữ gìn thì trường bảo vệ vẫn mạnh, nơi nào bị mai một hoặc dân chúng phân hóa, ai lo nhà nấy, chỉ chăm chăm đắp vào thân thì trường bảo vệ ngày càng suy. Dễ bị ma quỷ nhũng nhiễu, không còn khối tinh thần đoàn kết chung.

Bây giờ My đã hiểu thêm về mảnh đất Sơn Tây, nơi My thấy thân thương như là quê hương thứ hai của mình. Nơi đây lễ hội đền Và rất nổi tiếng và quy mô. Mảnh đất này cũng là đất hai vua, quê hương của vua Phùng Hưng và vua Ngô Quyền. Một mảnh đất nhỏ, mà sinh ra hai vị vua của dân tộc, hẳn cũng phải được đỡ bởi Thành Hoàng Làng và các vị thần linh trong làng. Điểm đặc biệt nữa là mảnh đất này chỉ cách Hà Nội 40km nhưng không hề bị bom rơi đạn lạc, hoàn toàn yên bình trong trận chiến Hà Nội 12 ngày đêm năm ấy, nếu không phải là có một trường năng lượng bảo vệ cực xịn, thì điều đó có thể xảy ra không?

Hồi ở Sơn Tây và cả khi đã ra trường, My vẫn quay về, đạp xe đến thăm lăng mộ và nhà thờ những vị vua này nhiều lần, nhưng không hiểu gì. Có những thứ mà đến hơn chục năm sau mới được sáng rõ. Cuộc đời thật thú vị, nhỉ!

en_USEnglish