Điều Gì Xảy Ra Với Mỡ Bụng Của Tôi?

Mình đã đi space (thiền không gian) vào khu vực mỡ bụng quý vị ạ. Vào xem xong vừa buồn cười vừa thương đội quân mẫn cán này. Hai điều mình nhận thức rõ nhất về bản thân sau bài thiền này. Thứ nhất lý do mình tích tụ mỡ bụng là do tư tưởng gốc “thừa hơn thiếu” “sợ không đủ” đặc trưng của thổ. Thứ hai là tử cung, xương chậu của mình đang bị “hàn lạnh”, cần tập trung làm ấm nó.

———————————————————-

Vào tim tìm gặp 1 em hồng cầu để đu theo, định đi đến dạ dày hoặc rốn gì đó để xem tình hình hấp thụ mỡ ở đó thế nào. Thì gặp ngay 1 em tròn xoay như bánh bao cắm 4 que tăm (y cái đứa trong hình minh hoạ). Em này vui vẻ yêu đời lắm luôn. Vừa đi vừa hát véo von. Lao xuống 1 đường ống rất dài và nhanh. Mình nghĩ đi thế không sợ à? Em bảo:” Người em êm lắm, va vào đâu cũng không đau, sợ gì tốc độ.”

Em ấy dẫn mình đến 1 chỗ như công trường xây dựng. Có rất nhiều dàn giáo. Trong này có cả đội quân đông nghịt làm công việc giống nhau, đưa mỡ đắp vào thành bụng. Hoá ra em này nuốt đường bột bên trong, rồi mang thẳng về bụng để xây.
Trong thành bụng có những cái ô như tổ ong, để nhét đường bột vào. Nhét vào thì các ô này sẽ phồng lên. Cái thành này chỗ nào cũng được lấp đầy là cả đôi quân hò reo sung sướng, thấy mình làm việc thật hiệu quả. Bắt tay vỗ vai động viên nhau cố gắng hơn nữa.

Mình gặp chỉ huy trưởng của công trình này, là 1 ông béo đầu hói, tròn quay, rất tận tâm với công việc. Ông bảo ông phải nỗ lực hơn nữa, vì các bộ phận khác có thể cần đến hàng dự trữ của ông bất cứ lúc nào. Năm nào cũng có 1 thời kỳ bị thiếu hụt thức ăn trong thời gian dài (như thời tiền sử huhu), nên phải làm việc cật lực hơn. Mỗi khi hàng dữ trự của ông bị điều đến các nơi khác là ông lo lắng lắm, phải báo lên trung khu thần kinh phát tín hiệu đói ngay, để bù đắp lại chỗ hàng vừa bị hao hụt.

Nhóm của ông làm việc rất vất vả, không bao giờ quản ngại khó khăn nhưng không hiểu sao chủ nhân cơ thể này vẫn không hài lòng, không bao giờ ngó ngàng khen ngợi chúng tôi gì cả. Nên chúng tôi nghĩ… mình phải cố gắng hơn nữa.

Mình hỏi, tôi hỏi thật là đã bao giờ bọn ông bị cạn kiệt hàng chưa mà lúc nào cũng phải lo nhồi nhét thêm? Ổng bảo: thực ra là chưa, nhưng tôi không thể để chuyện đó xảy ra được, thừa còn hơn thiếu. Chúng tôi sinh ra là để làm việc này, để bảo vệ chủ nhân, chúng tôi phải hoàn thành thật xuất sắc.

Ở đây có nhiều công trình như này, ở bắp tay, bắp chân, mặt… toàn thân. Nhưng chỗ chúng tôi được ưu tiên nhất, vì phải bảo vệ và giữ ấm cho tử cung, xương chậu. Sau khi chúng tôi gần đủ thì mới nhường cho bắp tay, mặt…

Mình hỏi lúc mình tập thể dục có đốt mỡ được nhiều không? Ông đầu hói bảo, có, được 1 ít, nhưng không đáng kể, tập thế chỉ bọn cơ nó phải làm việc thôi. Hàng của bọn tôi cũng bị lấy đi 1 ít nhưng ngay sau đấy tôi sẽ báo tín hiệu thèm ăn nhiều hơn, để thu hồi cho đủ. Có khi còn báo tín hiệu thèm ăn trước khi cả tập, hôm nào mà chủ nhân không tập là bọn tôi lại dư 1 đống và không bị mất đi tí hàng nào.

Nhóm này chia làm 2 đội, 1 đội chuyên vận chuyển hàng về, 1 đội ở nhà lo xây, nhét vào cho kiên cố. Nên ông đầu hói phải phân bổ nhân sự sao cho hợp lý. Ít quân trực chiến ở dạ dày quá thì không lấy đủ hàng, nhưng ít quân ở công trình quá, không tu sửa cho kiên cố thì hàng cũng bị trôi đi, phân huỷ đi. Nên ngày chủ nhân ăn toé loe, thì hôm sau ông này sẽ dồn quân đi lấy hàng, nếu chủ nhân đổi ý ăn ít đi thì đội quân này đến nơi sẽ chẳng có gì nhiều, trong khi ở nhà lại không có ai xây dựng. Thành ra hàng bị hao hụt đáng kể.

Mình thấy thương cái nhóm này dã man, huhu. Tạm biệt ông đầu hói, mình đi theo em kia đến dạ dày xem tình hình thế nào. Thấy các em dàn quân đợi sẵn ở dạ dày. Đường bột vào cái là nhào ra gom chiến lợi phẩm về luôn. Đi càng nhanh thì càng quay lại được nhiều vòng, sẽ thu được nhiều “hàng” hơn. Nên đứa nào cũng hối hả.

Mình thấy, lần mình ăn rau xanh trước, mấy em này không lấy được gì, đành kiên nhẫn đợi. Xong mình ăn thịt. Vẫn không có gì để lấy. Đến lúc đậu vào thì có tinh bột nhưng lúc đó chỗ tinh bột này bị lên men, phân huỷ dần rồi, “hàng” không còn chất lượng và cũng không thu được bao nhiêu. Nếu mình mà nhai kĩ, enzyme trộn kĩ vào đậu thì quá trình “phân huỷ” diễn ra nhanh hơn nữa, đội quân này hầu như sẽ không thu được gì. Chỉ còn lại chất xơ đi tiếp xuống ruột non ruột già thôi.

Còn cảnh bữa mình ăn bún phở mà nuốt ừng ực không nhai kĩ, còn nguyên miếng tinh bột to đùng, cả tiếng không tiêu hoá được. Các em này thi nhau nhảy vào xâu xé, vòng đi vòng lại mấy lần mà sợi phở vẫn chưa bị tống xuống ruột già. Tha hồ mà lấy. 
——————-
Vào xem xong vừa buồn cười vừa thương đội quân mẫn cán này. Hai điều mình nhận thức rõ nhất về bản thân sau bài thiền này. Thứ nhất là tử cung, xương chậu của mình đang bị “hàn lạnh”, cần tập trung làm ấm nó. Thứ 2 lý do mình tích tụ mỡ bụng là do tư tưởng gốc “thừa hơn thiếu” “sợ không đủ” đặc trưng của thổ. Nếu chuẩn bị bữa ăn cho mọi người, sẽ luôn mua một đống đồ ăn, chỉ sợ thiếu. Chuẩn bị quần áo đi du lịch sẽ tay xách nách mang chỉ sợ không đủ. Có lẽ bao giờ mình chữa lành được tư tưởng gốc này, bao giờ thấy thực sự đủ đầy từ bên trong thì đội quân mẫn cán kia mới “dám ngơi nghỉ”. hihihi

viVietnamese