Đâu Ai Sống Thay Được Cho Nhau

Từ sâu bên trong cô gái đã xác định như mình đã chết theo bố, kể từ giờ mình phải sống vì mẹ, không được sống vì mình, phải thay bố chăm sóc mẹ. Cô bé rất đau khổ vì quyết định ấy, rất đau khổ khi nghĩ đến việc mình từ bỏ sống cuộc đời của mình, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn điều đó.
———————————————–

Cảnh đầu tiên là 2 em bé chơi ở ngoài bãi biển ở một làng chài, em là bé gái tầm 5,6 tuổi, đang chơi rất vui cạnh cậu bạn. Cô bé buộc tóc 2 bên vểnh lên, mặc quần áo như dân Nam Bộ. Đang chơi thì nhìn thấy một xác người đàn ông nổi lềnh phềnh và dạt vào bờ, khi nhìn kĩ mới thấy đó chính là bố của cô gái. Mặc bộ đồ Nam Bộ màu nâu, túi áo vuông vuông, đầu quấn khăn. Cô bé hoảng sợ, choáng váng chạy lùi ra phía sau một đoạn. Lúc này em cảm thấy toàn thân như bị đóng băng, cảm giác chết trân một chỗ, không nghĩ được gì cũng không cảm nhận được gì.

Một lát sau cô bé chạy về gọi mẹ, vừa chạy vừa ngã dúi dụi xuống cát, trong lòng chỉ thương mẹ và không biết mẹ sẽ đối diện với nỗi đau này như thế nào. Về đến nhà thấy mẹ đang ngồi gội đầu, 2 mẹ con rất thân thiết với nhau, mẹ cô bé rất trìu mến và yêu thương con. Khi cô bé báo tin, vẻ mặt của người mẹ rất đau khổ, méo xệch đi. Cô gái đau lòng vô cùng khi nhìn thấy hình ảnh của mẹ như vậy, trong lòng tự nhủ với bản thân rằng mình phải là chỗ dựa cho mẹ, mình sẽ thay bố chăm sóc bảo vệ mẹ, mình phải mạnh mẽ lên, không được yếu đuối.

Nghĩ vậy cô bé kéo tay mẹ ra phía bãi biển. 2 mẹ con quỳ sụp ở bên bố. Bố cô bé vốn là người chân chất, hiền lành, nhưng vì mong muốn đổi đời, mà năng lực lại hạn chế, nên không biết cách làm ăn. Liên nghĩ đến cờ bạc, lô đê mong đổi đời nhanh chóng. Nhưng càng gỡ càng lấn sâu vào thì càng nợ nần. Cuối cùng bị người ta đến nhà xiết nợ, quá bế tắc, quá cùng quẫn, người bố quyết định tự tử vì nghĩ rằng: chết là hết nợ, sẽ không mang gánh nặng nợ nần cho vợ con nữa.

Cô bé lúc đó một phần thương bố, nhưng phần nhiều là giận bố, vì bố đã hèn nhát chạy trốn, bỏ lại 2 mẹ con. Khi tổ chức đám tang, dù rất bé nhưng cô bé vẫn đứng để đáp lễ những người đến phúng viếng như một người lớn. Cô bé không hề rơi một giọt nước mắt nào, rất kiên cường. Đứng cạnh người mẹ đang suy sụp khóc lóc.

Sau đó, 2 mẹ con sống với nhau, cô gái nghĩ rằng mình phải học thật giỏi, để đổi đời, để 2 mẹ con không còn khổ. Có lần cô bé ốm sốt, toàn thân mệt mỏi và rất đau đầu nhưng vẫn có tự mình đạp xe đi học, tự nhủ mình phải cố gắng không được bỏ lỡ buổi học nào. Khi được điểm 10, cô bé rất sung sướng. Nhưng sung sướng không phải vì cô giỏi, cô đã làm tốt mà sung sướng vì coi điểm 10 này là món quà tặng mẹ, mẹ sẽ rất vui. Cô gái và cậu bạn năm xưa lớn lên bên nhau, có tình cảm với nhau, nhưng cô gái nghĩ rằng mình không thể yêu và lấy cậu này được, vì cậu này cũng nghèo khó, cô gái muốn đổi đời, muốn thoát lý khỏi vùng quê nghèo này.

Đến khi lên thành phố học đại học, cô gái vừa học vừa bưng bê ở quán bia. Tự trang trải cuộc sống rồi còn tích góp gửi tiền về cho mẹ. Lúc nào cũng nghĩ mình phải kiếm tiền nuôi mẹ. Trong quán bia, cô gặp một người đàn ông nhiều tuổi, giàu có và đã có gia đình. Người đàn ông quan tâm, chiều chuộng nên cô gái mủi lòng. Cô gái rất ngây thơ và tin vào cuộc sống màu hồng, nghĩ rằng người đàn ông này sẽ giúp mình đổi đời, mình sẽ sống sung sướng, mình có thể dựa dẫm vào người đàn ông này. Nhưng khi cô bị vợ của người đàn ông đánh ghen, cảm giác đau khổ, ê chề và bẽ bàng. Cô chợt nhận ra, suy nghĩ trước đây của mình không đúng. Mình muốn đổi đời thì phải tự mình làm ra, không thể phụ thuộc vào người đàn ông nào cả, không ai mang điều đó đến cho mình cả, mình phải tự chịu trách nhiệm với cuộc đời của mình.

Trong lúc đó cô cũng bị suy sụp mất vài ngày, thì cậu con trai cùng quê đến bên cạnh chăm sóc, quan tâm. Cô gái quyết định mở lòng đón nhận tình cảm đó, 2 người dọn về sống chung với nhau. Chấp nhận cuộc sống nghèo khó. Sau một thời gian cô gái thấy cuộc sống vất vả quá, 2 đứa sinh viên vừa tự lo cho bản thân vừa phải gửi tiền về cho mẹ. Đến khi đi làm, cô gặp một người giám đốc giỏi giang, thành đạt, chưa có gia đình và để mắt đến cô. Lúc này cô lăn tăn suy nghĩ, mình nên tiếp tục cuộc sống nghèo khó với người yêu hiện tại hay đến với anh giám đốc hoàn hảo kia. Cuối cùng cô quyết định chọn anh giám đốc.

Cô gái vẫn sống với người yêu và lén lút quan hệ với người giám đốc kia. Đến một ngày người yêu cô phát hiện, hai người cãi vã, rồi cô hét vào mặt chàng trai rằng: anh đâu có cho tôi cuộc sống sung túc? Rồi hai người chia tay. Cô gái đến với người giám đốc, nhưng cô này không hề yêu thương quan tâm anh này, mà chỉ luôn muốn vun vén cho mình, cho mẹ mình. Thấy cô này ích kỉ, anh này quyết định chia tay. Cô gái cảm thấy mất niềm tin vào tình yêu, và vào bản thân mình. Rằng cuối cùng một người đàn ông hoàn hảo như vậy mà mình cũng không thể dựa vào, không thể có được cuộc sống hạnh phúc.

Cô gái quyết định không yêu ai nữa, tự mình mở công ty, đón mẹ lên thành phố ở cùng. Đến năm hơn 30 tuổi, cô gái vẫn chưa lấy chồng và 2 mẹ con sống với nhau trong 1 cái biệt thư to. Có người giúp việc. Hằng ngày cô gái đi làm rồi về nhà chăm sóc mấy con chó cảnh, chứ không có người đàn ông nào bên cạnh. Đến khoảng năm cô 50 tuổi, mẹ cô qua đời. Cả thế giới như sụp đổ, cô phát hiện ra mình không còn lý do gì để tiếp tục sống nữa, cảm thấy cuộc đời không còn ý nghĩa gì nữa. Cô không đi làm công ty nữa, không ra ngoài chỉ ở trong phòng, không ăn không ngủ.

Người con trai ngày xưa, đã có gia đình, các con đã lớn và vợ đã mất, vẫn luôn quan tâm đến cô gái. Khi biết chuyện người đó đến chăm sóc, đưa cô gái đi khám bác sĩ tâm lý. Tuy nhiên cô gái vẫn không khá hơn, vài năm sau chết vì suy nhược thần kinh. Trước lúc chết thì có nói rằng: cả cuộc đời em chỉ sống cho mẹ và vì mẹ, chưa bao giờ em sống cho mình, em đã lãng phí cả cuộc đời này rồi, em thấy rất hối hận. Cô này lúc chết rất đau khổ và dằn vặt.

Quay trở lại tuổi thơ, thấy mẹ cô gái đang mang bầu và đang chuẩn bị quần áo để chào đón con gái chào đời, rất hạnh phúc, êm đềm. Cô gái thân thiết gần gũi với mẹ hơn, mẹ cô rất dịu dàng ân cần. Còn bố thì cũng hiền lành nhưng ngoài những lúc đi làm đồng thì lại đi đánh cờ bạc, lô đề nên ít có thời gian ở nhà và gẫn gũi cô bé. Một ngày người ta đến siết nợ, 2 mẹ con mới ngỡ ngàng biết rằng người bố nợ nần nhiều đến vậy. Rồi hôm sau người bố tự tử.

Em dừng cảnh trước khi chết, đi vào với con người vàng kim, gọi cột sáng trời đất cho mình và cho cô gái, bọc cô gái bằng vàng kim thì thấy nét mặt nhăn nhúm đau khổ đã giãn ra, cảm thấy bình an hơn. Em hỏi bài học cuộc đời là gì, thì nhận được là: yêu thương bản thân, sống cho riêng mình. Em hỏi sự kiện thành công thì thấy cảnh lúc cô gái bị đánh ghen, và quyết định rằng mình phải tự chịu trách nhiệm với cuộc đời của mình, không dựa dẫm vào người khác. Sự kiện thất bại thì thấy về cảnh cô này phân vân quyết định lựa chọn lúc gặp anh Giám đốc. Em thấy nó giống sự kiện bước ngoặt nhiều hơn. Nhưng khi hỏi về sự kiện bước ngoặt thì thấy hiện ra cảnh cô bé thông báo tin bố chết cho mẹ, lúc mà cô bé tư nhủ với lòng mình phải mạnh mẽ, phải trở thành chỗ dựa cho mẹ. Em dừng cảnh và bước vào với con người vàng kim để chữa.

Lần đầu em chữa quên cảm nhận cảm xúc của cô gái nên khi cho dòng thời gian chạy thì kết quả vẫn chưa thỏa đáng, đến cuối đời vẫn thấy tim nặng trịch.

Lần chữa thứ hai, ngoài bịt mắt, bọc tim, bọc não, bọc chân tay run rẩy, thì em đi sâu vào cảm nhận cảm xúc và suy nghĩ của cô gái. Em phát hiện ra, từ sâu bên trong cô gái đã xác định như mình đã chết theo bố, kể từ giờ mình phải sống vì mẹ, không được sống vì mình, phải thay bố chăm sóc mẹ. Cô bé rất đau khổ vì quyết định ấy, rất đau khổ khi nghĩ đến việc mình từ bỏ sống cuộc đời của mình, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn điều đó. Lúc đó em thấy thương cô bé kinh khủng, rất thấu hiểu cảm giác phải từ bỏ bản thân mình để sống vì người khác và chỉ muốn ôm cô bé vào lòng. Em gửi tình yêu thương từ trái tim đến trái tim cô bé và thả ra cho cảnh chạy.

Thì thấy cô bé ngã sụp xuống và khóc: mẹ ơi, mẹ con mình phải làm sao bây giờ. Mẹ cô bé vội vàng gửi cô bé ở nhà hàng xóm rồi chạy ra bãi biển. Đám ma người bố thì cô bé không dự mà ở cùng với bà ngoại. Cô bé hỏi bà ơi tại sao bố cháu chết? Bà trả lời bố cháu chết vì yêu 2 mẹ conn cháu, dù hơi ngu ngốc nhưng bố cháu nghĩ làm điều đó sẽ không làm liên lụy đến 2 mẹ con. Cô bé nói với bà, vậy thì cháu cũng yêu bố cháu, và cháu sẽ yêu mẹ nhiều hơn nữa.

Khi lớn cô bé cũng chăm chỉ học hành, vượt ốm đi học. Khi nhận điểm 10 thì cô bé rất sung sướng vì thấy bản thân mình làm tốt, và đem về khoe với mẹ. Cô bé lớn lên cùng cậu bé, 2 người là bạn thân của nhau. Cậu bé thì thích cô bé nhưng cô bé thì vô tư chỉ coi như bạn thân. Khi đi học đại học, cô bé làm thuê ở quán bia và gặp người đàn ông nhiều tuổi thì cô về kể với mẹ, mẹ cô khuyên không nên đến với người đàn ông đó, rằng con còn trẻ sẽ gặp được người tốt hơn, yêu thương con trọn vẹn, khuyên cô không làm ở chỗ đó nữa. Cô gái nghe lời mẹ, chuyển sang làm ở hiệu sách, thì gặp người giám đốc trẻ đi mua sách.

2 người yêu nhau mấy năm nhưng cuối cùng vẫn chia tay. Cô gái đau khổ vì thất tình mới gọi cậu bạn thân ra chia sẻ. Cậu bạn ở bên cạnh động viên, quan tâm nên 2 người yêu nhau. Lấy nhau về quê lập nghiệp. Cuộc sống vui vẻ êm đềm, đến khi mẹ mất cô gái đau khổ nhưng biết rằng mẹ sẽ luôn ở bên dõi theo mình. Và nghĩ rằng người mất thì mất rồi, người sống vẫn phải tiếp tục sống. Đến cuối đời, cô gái chết già tầm 70,80 tuổi, nói với chồng rằng: cuộc đời em có sai lầm có thành công, nhưng tất cả đều do em lựa chọn, em thấy không còn gì phải ân hận. Em đi trước, em sẽ ở bên đó đợi anh. Và người chồng đó là người yêu cũ của em.

Buổi 8. Khóa Timeline Cơ Bản. Hiểu và chữa lành bài học cuộc đời./

viVietnamese