Một hành trình mới bắt đầu, nàng bắt đầu một cuộc sống không có phép thần thông, không có thời gian vô hạn, phải tự dùng đôi tay làm lụng để sinh sống và bước đi trên đôi chân của chính mình.Nàng đã tiếp đất.
——————————————————–
Học Cách Bước Đi Trên Đôi Chân Của Chính Mình
Nàng chồn tinh nghe lời mẹ, dấn thân sâu vào cuộc sống con người để có thể tìm được một chàng trai yêu nàng và chấp nhận hoàn toàn con người nàng. Nàng từ một kĩ nữ nghiêng nước nghiêng thành, với những khả năng phòng the điêu luyện nhanh chóng vượt qua bao cửa ải để trở thành hoàng hậu của cả một Đất Nước, thao túng quyền lực trong tay.
Những đạo sĩ diệt chồn trong kinh thành đã phát hiện nàng chính là chồn tinh, liền cử 1 chàng đạo sĩ trẻ vào cung, tiếp cận nàng hòng tiêu diệt tận gốc thứ chồn tinh làm náo loạn cả triều chính.

Nhưng nàng quá thuần khiết, quá ngây ngô. Vì nàng thao túng quyền lực cũng chỉ bởi nàng khao khát được yêu thương, khao khát được sống với dục vọng của mình. Và một điều nữa, nàng quá đẹp, quá đỗi sành sỏi và dâng hiến trong những cơn ái tình nên chẳng mấy chốc nàng lại có được trái tim của kẻ săn chồn. Chàng yêu nàng nên không nỡ điểm huyệt hay dán bùa như sự dặn dò của đám đạo sĩ. Biết không thể tiếp tục bảo vệ nàng nếu còn ở trong cung, chàng đưa nàng đi trốn. Muốn cùng nhau xây dựng một hạnh phúc nhỏ bé và bình an, ở một nơi không ai biết đến thân phận của nàng.
Nhưng cuộc đời chẳng phải bao giờ cũng diễn ra như những gì ta đã dự liệu, chàng và nàng bị phục kích trong rừng. Sự do dự của chàng đã khiến đám đạo sĩ nghi ngờ, và cử người theo dõi. Biết được kế hoạch bỏ trốn của hai người, đám đạo sĩ đã dàn quân mai phục. Những mũi tên tẩm độc, gắn những lá bùa đã yểm, chĩa về phía nàng. Chàng liền ôm lấy nàng, dùng tấm thân mình đỡ những mũi tên cay nghiệt kia. Tên bắn như mưa về phía hai người. Và họ ngã xuống.

Từ nơi ấy, một cái cây vươn mình mọc lên, lá xanh mướt, thân rắn rỏi vươn mãi tán lá ra xa như thể muốn che mưa che nắng cho cái xác của chàng đạo sĩ trẻ quên mình vì tình yêu.
Hóa ra, nàng chồn tinh với ước nguyện trở thành người mãnh liệt, đã biến thành mộc tinh. Để trụ thật chắc vào lòng đất, chạm thật đằm xuống mặt đất, để chuyển tiếp từ cuộc sống chạy như bay của loài chồn sang cách bước đi vững chãi trên mặt đất của con người.
Mặt khác, từ lúc nhìn thấy chàng và nàng ngã xuống, đám đạo sĩ yên tâm rằng đã tiêu diệt được hoàn toàn thứ chồn tinh đầy nguy hiểm. Không ai còn quay lại nơi đó nữa. Duy chỉ có một vị đạo sĩ già, là cha ruột của người yêu nàng. Vì quá đau xót nên quay lại nơi đó để chôn cất con trai. Ông lấy làm lạ vì đã thấy con trai nằm cạnh một gốc cây rất to. Dự là điều chẳng lành, ông liền lên núi gặp người thầy của mình. Đây chính là người thầy năm xưa đã giúp ông trở thành đạo sĩ diệt chồn. Người thầy nói: “ Con chồn ấy đã biến thành mộc tinh, nhưng đó là một con chồn đầy tình yêu thương và trong sáng. Nếu con có thể đưa nó đến gặp ta, ta sẽ giúp nó tu luyện được thành người.” Vị đạo sĩ già vì muốn làm một điều gì đó để an ủi người con trai đã khuất của mình, cố gắng tìm vết tích của nàng để thuyết phục nàng tu luyện.

Về phần nàng, từ lúc trở thành mộc tinh ngày nào nàng bước ra khỏi cái cây, dưới hình dạng của một cô gái, đi vào làng tìm đến nhà của những đạo sĩ đã giết người nàng yêu, để quấy phá, trả thù. Sự việc đến tai vị đạo sĩ già. Biết chắc đó chính là nàng chồn, vị đạo sĩ theo dõi, và giăng lưới có yểm bùa để giữ nàng lại, mong có cơ hội nói chuyện với nàng. Nghe được tâm ý của cha người yêu, nàng đồng lòng theo ông lên núi bái sư, mong một ngày nàng được sống một kiếp đời ngắn ngủi như con người.
Nàng từ bỏ thói quen ăn động vật sống. Nàng hầu như không ăn gì cả, chỉ hít khí trời. Nàng chăm chỉ ngồi thiền, tập khí công dưới sự hướng dẫn của người thầy thông thái. Thoắt cái, một trăm năm có lẻ đã trôi qua, nàng đã đến bước tu luyện cuối cùng. Nàng ngồi trong hang kín 9 ngày 9 đêm liên tục.

Bỗng một nguồn sáng từ trên trời rọi thẳng xuống chỗ nàng đang ngồi. Nguồn sáng đổ thẳng vào đỉnh đầu nàng, làm cả cơ thể bừng sáng. Rồi từ dưới đất một nguồn sáng như nham thạch núi lửa phun trào lên, đi vào cơ thể của nàng. Hai nguồn sáng ấy gặp nhau ở một điểm trong lồng ngực, làm cho điểm đó bừng sáng. Và lần đầu tiên kể trong đời, nàng có trái tim. Trái tim như một con người. Từ trái tim ấy, ánh sáng lan tỏa ra, tạo ra một thân thể ngày càng chắc đặc. Khoảnh khắc ấy, cái cây ở bìa rừng năm xưa, lụi tàn dần. Nàng đã dứt khoát từ bỏ thân phận mộc tinh để trở thành nguời.
Một hành trình mới bắt đầu, nàng bắt đầu một cuộc sống không có phép thần thông, không có thời gian vô hạn, phải tự dùng đôi tay làm lụng để sinh sống và bước đi trên đôi chân của chính mình.
Nàng đã tiếp đất.
05.12.2018
Bài thiền Khóa Timeline 3 – Văn Minh Hiện Đại: thời kỳ cổ đại