Những bài thiền về phụ nữ anh hùng trung hậu đảm đang rất nhiều, nhưng lần đầu tiên My được quan sát nó từ một góc nhìn hoàn toàn khác. Cảm thấy vô cùng thấm thía và sâu sắc, nên phải gõ lại cho mọi người cùng đọc.
——————————————————————–
Một cô gái sinh ra trong gia đình quan lại mẹ là thiếp, muốn sinh con trai nên khi biết cô là con gái, đã đổi cô lấy một đứa bé trai. Đứa bé trai lên 4 tuổi bị ngã giếng chết. Người mẹ nuôi đối xử tệ với cô, sau cùng cũng bỏ lại cô ở chợ để đi nơi khác lấy chồng. Mẹ cô tìm cách đưa cô về nuôi, nói với gia đình đó là con nuôi. Cô được cưu mang thì cố gắng ngoan ngoãn, biết điều để sống yên ổn trong gia đình mới. Năm cô 16 tuổi, người mẹ nuôi quay về và tiết lộ sự thật, cô hận mẹ, bỏ ra khỏi nhà. Trong giây phút cô độc không nơi nương tựa, cô ngã vào vòng tay của 1 người đàn ông nhiều tuổi, từ lâu đã để mắt đến cô. 2 người làm đám cưới, cô chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi căn nhà và mớ bòng bong hỗn độn trong lòng.
Người chồng có được cô rồi nhưng vẫn trăng hoa, rượu chè tối ngày. Cô sinh con trai đầu lòng, mọi yêu thương quan tâm cô dành hết cho con, chỉ còn con là động lực sống duy nhất. Cô hầu như không về thăm gia đình, cũng không có bạn bè, không công việc, không sở thích riêng. Chi hàng ngày đưa đón, chăm bẵm con trai ăn học. Chồng có dẫn bạn gái về nhà, cô cũng nhẫn nhịn cho qua, chỉ cần được sống trong căn nhà này để nuôi con trai khôn lớn.
Năm con trai học cấp 3, nó nói: ” mẹ đừng đưa đón con như con nít nữa, con xấu hổ với bạn bè lắm.” Cô nằm ở nhà khóc ròng rã, thấy mình chẳng còn giá trị gì, cả niềm vui sống của cô chỉ có con trai và việc chăm sóc nó, bây giờ nó lại nói không cần cô, cô không biết phải sống tiếp như thế nào. Con trai có bạn gái, rồi kết hôn, càng ngày càng xa cách. Con trai và con dâu đều coi thường cô, chỉ xu nịnh chồng cô. Cô muốn chơi với cháu nội, con dâu cũng không cho, muốn tách nó ra khỏi bà. Cô như bị cô lập trong chính gia đình mình, cô suy tim, ngất lên ngất xuống, chỉ sống dật dờ như cái bóng rồi chết vì héo hon, kiệt sức. Trước lúc chết vẫn đang nghĩ: ” Con trai đã ăn cơm chưa, cháu nội đi học chưa?”
Bài học cuộc đời: yêu thương bản thân, trân trọng bản thân.
Chữa
Gọi cô gái vào tim, thấy cô cuống cuồng hỏi con trai đâu, cháu nội đâu. Không hề quan tâm đến tình trạng của mình. Muốn gặp con cháu. My gọi con và cháu vào, thấy người con tỏ thái độ khinh khỉnh, rất khó chịu với mẹ. Cô gái đau khổ không hiểu tại sao mình dành cả cuộc đời chăm bẵm, yêu thương con cháu mà cuối cùng nhận được cách cư xử như vậy. Người con gào lên rằng: ai cần? Ai cần mẹ hi sinh? Con thấy gánh nặng muốn chết, áp lực muốn chết. Con thấy ngạt thở. Con muốn tránh xa khỏi mẹ, nhưng lúc nào cũng mâu thuẫn. Biết rằng mẹ dành mọi thứ cho mình, mà tại sao lại không thể yêu thương mẹ được. Con dằn vặt, con tự vấn lương tâm hàng nghìn lần chỉ vì sự hi sinh đến tận cùng của mẹ.
Lúc này người chồng cũng bước vào: “Giá như bà độc ác một chút, bà hư, bà láo một chút thì tôi đã có lý do đá bà ra khỏi cuộc đời tôi, tôi đã chán ngấy bà nhưng bà cứ tử tế, cứ hoàn hảo, cứ chỉn chu, cứ nhẫn nhịn ở đó, tôi có căm ghét cũng chẳng thể đuổi bà đi được. Bà như 1 thứ tưởng vô hình trong nhà, nhưng lại tạo ra ngục tù kinh khủng nhất, nặng nề nhất.”
Người mẹ đẻ cũng bước vào:” Giá như con trách móc mẹ, con uất hận con dằn vặt mẹ, hoặc cứ cãi vã cứ ghét nhau rồi một thời gian mọi thứ sẽ nguôi ngoai. Nhưng sau khi con nhận ra sự thật, con không còn giao tiếp với mẹ, mọi thứ bình yên đến đáng sợ, con bao dung đến mức làm mẹ tự vấn lương tâm hàng nghìn hàng vạn lần, mẹ không thể tha thứ được cho chính mình. Con càng nhẫn nhịn, càng im lặng mẹ càng thấy khốn khổ, lỗi lầm của mẹ, không cách nào xóa được, không có lối thoát nào cả.”
Nghe đến đây, cô gái rụng rời tay chân, như ngã khuỵu. Cô nhận ra cả cuộc đời nhẫn nhịn, bao dung, cố gắng dĩ hòa vi quý, không đấu tranh với ai, không đối kháng trực diện, cái gì cũng cho qua cho qua, khúc mắc nào cũng trốn tránh, hi sinh hết vì người khác, không ích kỉ cho riêng mình điều gì, mà cuối cùng lại như quỷ dữ, như thứ gì độc ác, nham hiểm trong mắt người xung quanh. Cô thấy mình sai thật sai.
Xem lại tư tưởng gốc, hồi bé cô ở với mẹ nuôi không được quan tâm, chăm bẵm trong khi cô lại rất khao khát tình yêu thương của mẹ. Cô nghĩ rằng mình phải ngoan, phải biết điều, phải làm hài lòng thì mẹ mới thương mình. Cô sợ bị bỏ rơi, sợ bị từ chối, sợ bị một mình nên cô cần sự đồng thuận của mọi người, cần sự ủng hộ, cần sự quan tâm. Và vì thế cô cũng sợ đấu tranh, sợ xung đột, sợ đối đầu, luôn nhẫn nhịn, hi sinh. Cho rằng mẫu thuẫn là xấu. Dĩ hòa vi quý là tốt.
Lúc này cô mới hiểu ra, mình đã sai từ cách đặt vấn đề, mâu thuẫn, bản thân nó không tốt không xấu, mẫu thuẫn chỉ là thứ để giải quyết. Tốt hay xấu là do cách mình đối diện với nó, nếu trưởng thành lên sau mâu thuẫn thì mâu thuẫn là tốt, nếu trốn chạy, mắc kẹt thì mâu thuẫn là xấu. Hiểu được như vậy, cô gái nhẹ nhõm hơn. Vẫn còn phải chữa tiếp.
————————————————————-
Mọi người thường hỏi My: “Học thiền Timeline để làm gì vậy My?”. Học thiền để nhớ lại những bài học mà mình đã không thể học được trong tiền kiếp. Chúng ta đã mất rất nhiều cuộc đời để học, thì đời này chỉ cần nhớ lại. Chỉ cần nhớ lại mà thôi.
Đăng ký Khóa Timeline cơ bản khai giảng sớm nhất tại đây.