Khách hàng đến với buổi cá nhân hỏi rằng: Chị muốn xem một đời thành công của chồng chị, để chị xem anh ấy phải làm gì, chồng chị không có đam mê, cảm giác không đạt được hạnh phúc như anh ấy có thể. Chị xem xem đời thành công thì anh ấy phải làm gì để giúp đỡ anh ấy.
Đây là không phải là lần đầu tiên chị yêu cầu xem cho cuộc đời chồng mình, My biết nên xem lý do tại sao chị lại đau đáu quan tâm đến việc tìm đam mê cho chồng hơn là tìm câu trả lời: chồng chị làm gì để thành công. Nhưng My biết quán tính đó của chị quá lớn nên hôm nay My chiều chị. Hihi.
Bài thiền thực sự làm hai chị em phải thốt lên: quá hay, quá ấn tượng. Sau bài thiền, chị đã hiểu được những thứ không-hiệu-quả mà chồng chị làm. Chị hiểu về chồng mình hơn và hiểu về những khác biệt giữa hai người. Vậy tiền kiếp này có gì đặc biệt?
————–/————-
Anh là một thư sinh con nhà gia giáo, bố làm quan, mẹ là tiểu thư lá ngọc cành vàng. Từ nhỏ anh đã được dạy dỗ nghiêm khắc, nhưng anh luôn giữ cho mình sự vui vẻ, hài hước. Khi bị trách phạt anh không cãi cự, cũng không đối đầu, anh chỉ dùng những lời nói hài hước để hoãn binh hoặc để cha mẹ nguôi giận cho qua. Chính vì thế anh vẫn giữ được cá tính của mình và làm những thứ mình muốn.
Anh thường ra phố trêu đùa mọi người, ai cũng biết đến sự vui vẻ của anh, từ những người bán hàng, đến những cô gái ở kĩ viện và cả chị. Chị là một cô gái bán bánh nhà nghèo, bố chị mất sớm, hai mẹ con bán bánh nuôi nhau. Không may mẹ chị ốm nặng, anh thấy chị nghỉ bán bánh lâu ngày thì tìm đến nhà thăm hỏi. Biết mẹ chị bị bệnh, anh giúp tiền bạc chữa trị, mẹ chị không qua khỏi, anh cùng chị lo ma chay cho mẹ. Hai người có cảm tình với nhau.
Ngày anh đi thi, anh ghé qua sạp bánh của chị đòi mua ba chiếc bánh bao đậu đỏ, nửa đùa nửa thật rằng, ăn nhân đậu đỏ để mong sẽ đậu. Nếu không được làm quan thì là do chị, còn được làm quan thì sẽ về cưới chị.
Ngày anh đi thi, cả hội thi tràn ngập không khí trang nghiêm căng thẳng, duy chỉ có anh là tự do tự tại, thoải mái ung dung. Anh coi đây là nơi thể hiện bản thân, cứ là chính mình, không gây áp lực cho mình. Bài thi anh đề cập đến khía cạnh tinh thần của nhân dân. Với anh người làm quan, đừng chỉ tập trung vào mùa màng bội thu, phát triển kinh tế, mà hãy tập trung nâng cao mức độ hài lòng và hạnh phúc của nhân dân. Khi nhân dân cảm thấy đủ đầy về tinh thần họ sẽ không còn ăn trộm ăn cắp, không tranh giành, kiện tụng, không xô xát tranh luận. Đời sống tinh thần quyết định chất lượng cuộc sống. Anh muốn họ học được cách tận hưởng hạnh phúc ngay cả khi không giàu có.
Đây là một tư duy rất mới đối với giai đoạn đó, vì nó quá mới nên ban giám khảo không dám chấm điểm cao. Trưởng ban giám khảo là người quen của cha anh, cũng là bố vợ tương lai, người có hôn ước gả con cho anh, gọi hai cha con anh đến đề nghị anh sửa bài thi.
Anh kiên quyết không sửa, với anh, làm quan là cơ hội để lẽ sống của mình được phổ biến sâu rộng, chứ không phải công cụ để anh tìm địa vị, quyền lực hay tiền của. Nếu phải nói khác với lòng mình chỉ để được làm quan thì anh thà không làm. Thấy con rể tương lai cứng đầu, bố vợ anh mới yêu cầu, nếu không đổi câu trả lời thì hãy thêm vào bài thi phần lo cơm ăn áo mặc cho nhân dân. Nếu thay đổi bài thi mới có cơ hội làm quan lớn được.
Nhưng anh nào có quan tâm đến chức tước, anh chỉ mong được sống với đúng lý tưởng của mình. Và mục đích lớn nhất cuộc đời là được sống vui vẻ, hạnh phúc. Cuối cùng anh nhất quyết không thay đổi bài thi nên chỉ được làm một chức quan nhỏ, tương đương với chủ tịch phường.
Nhậm chức anh nỗ lực hết sức để lan tỏa ý nghĩa của niềm vui trong cuộc sống, dân chúng nơi anh quản lý có cuộc sống hòa thuận, êm ấm, bà con lối xóm yêu thương nhau, không còn trộm cắp, đồ đạc, vườn tược không cần trông coi cũng chẳng ai lấy. Làng xóm thường xuyên tổ chức những lễ hội để gắn kết tình cảm và tạo niềm vui mới trong cuộc sống.
Mọi chuyện rất tốt đẹp cho đến một ngày, xuất hiện những toán cướp từ nơi khác đến, lợi dụng sự chủ quan của nhân dân để cướp bóc. Anh chợt nhận ra chỉ yêu thương, vui vẻ thôi là chưa đủ, cần phải có sự bảo vệ nhân dân trước những thế lực xấu. Anh bắt bố trí lính canh nghiêm ngặt, quan tâm đến việc luyện binh luyện võ hơn.
Bình yên không lâu thì sóng gió lại ập đến, những người lạ từ nơi khác len lỏi vào làng xóm mang theo thuốc phiện, đàn ông trong làng bắt đầu u mê trong những cơn phê. Lúc này người chủ mưu xuất hiện, đề nghị cho hợp pháp hóa thuốc phiện, bù lại anh sẽ được chia một phần lợi nhuận. Đương nhiên, với một người đề cao niềm vui và sự hạnh phúc của nhân dân lên hàng đầu, thì anh không chấp thuận điều đó.
Lúc này, anh đưa ra chính sách tạo ra giấy thông hành, lưu thông tin của người đến và đi, những người bị bôi đen thì sẽ không cho vào trong thành. Anh tìm cách tận diệt nhóm buôn thuốc phiện, nhưng sau đó anh biết mình phải tìm phương thuốc cai nghiện cho những người không may dính phải.
Việc thử nghiệm thuốc thành công có, thất bại cũng có, một số không nhỏ phải bỏ mạng, một số không đáp ứng thuốc, một số tái nghiện. Lúc này anh chợt nhận ra, một mình anh không thể mang lại hạnh phúc cho tất cả mọi người mà bản thân mỗi người phải tự nỗ lực. Giống như một tay anh không che nổi bầu trời.
Về phần cá nhân, vì hôn ước đã có từ lâu, anh buộc lòng phải lấy người mà cha mẹ chọn. Nhưng anh vẫn ghé qua hàng bánh của chị, đến đó anh thấy mình được là chính mình, nhẹ nhõm, bình yên. Một ngày anh hỏi cưới chị làm vợ lẽ.
Người vợ cả luôn kiêng dè chị, sợ chị sinh con trai rồi thâu tóm hết tài sản, quyền hành. Chị vốn không có màng. Càng ngày người vợ cả càng trở nên nghiêm khắc, anh luôn cảm thấy căng thẳng. Nhưng trong công việc, càng ngày anh càng điềm tĩnh hơn, phân minh rạch ròi khi xử án, anh vẫn coi trọng niềm vui và sự thư giãn, nhưng anh không mong muốn tuyên truyền như thế nữa, anh chỉ làm cho chính anh. Anh nhận ra cố gắng làm cho mọi người hiểu triết lý sống đó, tốn quá nhiều công sức mà đôi khi không hiệu quả.
Người vợ cả lúc nào cũng đốc thúc anh phải thăng quan tiến chức. Nhưng khi chị sinh cho anh một cô con gái, anh dành nhiều thời gian chơi với con hơn. Với anh thời gian ở cạnh con là khoảng thời gian thư giãn như 1 món quà.
Bà cả ghen tức, yêu cầu con gái chị phải học cầm kỳ thi họa, phép tắc lễ nghĩa. Anh dù không muốn ép con nhưng vẫn phải cho con học 1 vài thứ, anh nhận ra giữa mong muốn của bản thân và mong muốn của xã hội, mình không thể sống hoàn toàn theo ý mình. Trong gia đình cũng vậy, anh chấp nhận cuộc sống đang diễn ra theo cách đó. Anh không đau khổ dằn vặt nữa. Gia đình là mô hình thu nhỏ cuả xã hội, điều quan trọng là tìm cách để cân bằng giữa mong muốn bên trong và ngoại cảnh bên ngoài.
Thấu hiểu ra điều ấy, anh học cách vui vẻ với cách sống của người vợ cả. Chấp nhận mọi người sẽ có cách vận hành riêng và không giống anh. Anh sẽ tìm cách cân bằng với những vận hành khác biệt đó.
Về già anh càng ngày càng trở nên sắc bén trong công việc, trở thành một người quan thấu tình đạt lý, nhưng anh không ham chức quyền cao hơn, không ham vinh hoa phú quý hơn. Hạnh phúc của anh là tìm ra những giây phút thư giãn giải trí trong khi làm công viêc rất nghiêm túc và căng thẳng, là cân bằng được gia đình phức tạp của mình.
60 tuổi, anh về hưu. Mọi người rất tiếc nuối vị quan công minh, tài giỏi nhưng anh thấy mình cống hiến như vậy là đủ. Anh về nhà trồng cây làm vườn, cuốc đất trồng rau. Anh lai tạo được giống bưởi lòng đào rất ngon, nhiều người săn đón để mua nhưng anh lại không thích trồng thêm vì sợ vất vả, sợ phải kiểm soát, quản lý công việc trồng trọt kinh doanh.
Anh cứ sống an nhàn điền viên như vậy cho đến một ngày, anh cảm nhận sức khỏe mình đã yếu đi, cảm thấy đã đến lúc gần đất xa trời, anh gọi vợ con đến bên. Đến tận giây phút cuối của đời mình, anh vẫn đầy hóm hỉnh: “ Tôi cũng đã tận hưởng nhiều điều của cuộc sống này nên bây giờ cũng phải chết đi cho rộng chỗ, cuộc đời mãn nguyện không có luyến tiếc hay day dứt gì, ai cũng sẽ phải trải qua sinh tử, đây là quy luật của cuộc sống, thân quyến không phải khóc lóc đau khổ quá nhiều, cũng không phải làm đám ma rình rang để tôi ra đi bình an.
Anh ra đi thanh thản.
Bài học cuộc đời: Thấu Hiểu, Minh Triết.
Đây là một cuộc đời thành công, vì năng lượng gốc của anh là mộc, anh luôn đề cao đến niềm vui, sự hạnh phúc và sự thư giãn, hưởng thụ trong cuộc sống. Thông thường người tính mộc thường nhập nhèm, không rạch ròi hoặc không đưa ra được những giải pháp hiệu quả. Nhưng thông qua trải nghiệm của mình anh tích hợp thêm được tính kim của sự minh triết và của tính giải pháp. Anh hiểu được quy luật vận hành của cuộc sống và của những người xung quanh mình. Nhớ sự minh triết đó anh mới có thể tiếp tục thư giãn và hưởng thụ cuộc sống đầy biến động và phức tạp với các bà vợ cũng như trong quan trường .
Liên hệ tới đời hiện tại: đam mê và lý tưởng sống của chồng chị chính là sự vui vẻ, sự thư giãn, thoải mái trong tất cả các hoạt động của anh ấy. Anh không quá quan tâm đến kết quả, tính hiệu suất hay tính hiệu quả. Lẽ sống của anh là niềm vui và tình yêu. Nên nếu phải làm điều gì đó mà anh không thích, anh vẫn sẽ làm được, có điều anh sẽ tự tìm cho mình những thú vui để cân bằng lại. Chồng chị không có một múc tiêu cụ thể trong cuộc đời là phải đạt được cái này hay cái kia, miễn là có hạnh phúc trong cuộc sống là được. Là người thích thưởng thức cuộc sống, sống chậm.
————-///————-
Kết thúc bài thiền, My hỏi chị còn muốn hỏi gì nữa không? Chị khách hàng cười: không em, bài thiền này hay quá, bao nhiêu điều chị không hiểu nổi chị đã có câu trả lời. Chị luôn đau đáu tìm giúp anh ấy đam mê vì thấy anh ấy sống chẳng có lý tưởng, ước mơ gì hết, nhưng giờ chị mới hiểu anh ấy.
——————————-
Cuộc sống là vậy, chúng ta thường gắng sức giúp đỡ, hỗ trợ, uốn nắn người khác theo cách mình cho là tốt mà không biết rằng, họ có cách vận hành riêng, có con đường phát triển riêng. Có thể khác mình nhưng không có nghĩa là nó sai. Chẳng có ai đúng ai sai, chỉ là chúng-ta- vốn-dĩ-khác-nhau.