Hồng Cầu Phiêu Lưu Ký (phần 3): Trại huấn luyện dã chiến ở xoang vành

Oạch, tớ vừa lên xe rồi, giờ mới yên vị để kể chuyện cho các cậu đây. Trên xe tớ có đủ các thành phần. 1 thanh niên bạch cầu choai choai nhưng đang hừng hực khí thế, có vẻ không được thiện chiến lắm nhưng tinh thần đấu tranh khá sục sôi. Thanh niên này chưa biết mình sẽ phải đối diện với những điều gì nên vẫn còn đầy khát vọng. hihi. Các bạn trẻ bao giờ cũng vậy, chưa biết mình cũng chưa biết ta, nhưng dám nghĩ dám làm vậy mới là tuổi trẻ chứ nhỉ? Hihi

Ngồi kế bên đó là một cậu tiểu cầu, cậu này phụ trách thông tin liên lạc,xem có vẻ cũng giống một tế bào tiểu cầu non, nên vẫn còn vô tư lắm, đang cắm mặt vào màn hình chơi game. Trên xe còn một hồng cầu đắc đạo nữa nhưng quả thực trong lòng tớ bồn chồn, lo lắng lắm nên không để ý được ai nữa.

Lúc lên xe, tớ bị đẩy lên chứ nào đã kịp chọn. Chẳng biết chuyến xe này đưa bọn tớ đến đâu nữa? Bộ não siêu quan trọng hay những ngón tay linh hoạt hay chiếc dạ dày tràn ngập thức ăn? Tớ chẳng biết nữa. Dù bọn tớ đều đi chung một đường, nhưng mỗi xe đều có địa chỉ đến riêng của mình. Trên đường đi có bộ phận nào cần bổ sung nhân sự khẩn cấp thì bọn tớ cũng sẽ không dừng lại, mà  sẽ có đội phản ứng nhanh, đi thẳng từ tim đến hỗ trợ. Nói chung hành trình của bọn tớ không có quá nhiều biến động.

Các cậu hỏi lý do tớ bồn chồn ấy hả? Các cậu đi học đại học đều có phần tập quân sự đúng không? Đấy, xoang tĩnh mạch vành (tớ sẽ nói tắt là xoang vành) với bọn tớ chính là nơi chuyên tập quân sự. Tất cả đều được huấn luyện thể lực ở đây, mọi thứ được kiểm tra rà soát vô cùng gắt gao. Vị đại tướng là tinh thần chủ ở đây cực kì cực kì nghiêm khắc. Bọn tớ chẳng mấy khi thấy ông ấy cười.

Bọn tớ phải rèn luyện ý chí chiến đấu, lòng yêu nước, tinh thần sẵn sàng xả thân vì nhiệm vụ chung, phải tìm cách kéo giãn giới hạn chịu đựng của bản thân bla bla… Mấy thanh niên bạch cầu thì khá hào hứng với những đợt huấn luyện tại đây. Bọn tiểu cầu thì nó nhanh trí, thông minh nên có thể qua môn khá dễ dàng. Nhưng riêng với bọn hồng cầu yếu ớt tụi tớ thì chỉ có 2 từ thôi: ác mộng. Huhu.

Chiếc xe chở chúng tớ từ hồ xoang chếch bắt đầu nhập vào làn đường xoang vành, trên đường có rất nhiều những chiếc xe khác chở các tế bào máu đổ từ các tĩnh mạch tim về đây, bọn tớ chỉ là đường nhánh rẽ ra quốc lộ thôi. Ơ kìa, phía trước sao lộn nhộn hết thế này. Không còn hàng lối, không còn thiết quân luật, nơi đây trở thành 1 trung tâm huấn luyện dã chiến. Mà thực ra không còn nhiều thời gian để huấn luyện nữa, bọn tớ chỉ đi qua đây để được tiếp thêm sức mạnh, chúng tớ hiểu tầm nguy cấp của toàn bộ cơ thể đợt này, hiểu được những khó khăn mà cả cơ thể phải chung sức đồng lòng và biết được trách nhiệm to lớn của mình nữa.

Tớ thấy mình quan trọng hơn bao nhiêu, tớ sẽ sống 1 cuộc sống thật ý nghĩa, không chỉ cho bản thân mình mà cho cả Tổ quốc nữa. Các cậu, các cậu có nghe thấy tiếng gì không? Tiếng Tổ Quốc gọi tên tớ. Hahaha. Nói gì thì nói, các thanh niên ở đây nhiều khi cũng mị dân giả dối lắm, hứa hẹn đủ điều, nâng cao quan điểm ấy mà, nhưng dù sao tìm cho cuộc đời của mình một ý nghĩa, một lý tưởng còn hơn là sống lơ phơ các cậu nhỉ. Có lẽ là từ hôm nay tớ cần nghiêm túc suy nghĩ tất cả những việc mình đang làm này, để làm gì? Tại sao tớ lại được sinh ra và tại sao tớ lại thức dậy mỗi ngày? Chà chà, khó đây. Chắc lát tớ lên google “sợt” xem sao. Hahaha

Ối, xe của bọn tớ được đi tiếp rồi này, đoạn này xe đi nhanh hơn bao nhiêu. Bọn tớ chuẩn bị đến tâm nhĩ phải rồi. Trời ơi, quảng trường nơi tất cả mọi người từ khắp các nơi về tụ hội. Tớ háo hức quá đi thôi. Các cậu biết không, nếu trên xoang, bọn tớ chỉ gặp chủ yếu các tế bào máu làm việc ở trên tim, các tế bào máu đi nuôi tim ý, thì trong tâm nhĩ phải bọn tớ như được bơi ra biển lớn.

Tất cả các tế bào máu ở khắp mọi nơi trên cơ thể đều đổ về đây. Đúng vậy, tất cả. Họ mang bao nhiêu là thông tin từ đủ nền văn hóa, đủ sắc màu. Tớ khá thích khu quảng trường này. Tớ sẽ được nghe các tế bào đắc đạo, các tinh thần chủ kể chuyện hoặc chia sẻ kinh nghiệm. Bọn tớ thích nghe ai nói cũng được, thích nhìn ngắm ai cũng được. Giống như được thỏa thích gặp idol của mình vậy các cậu ạ. Tớ được truyền cảm hứng hơn rất nhiều, hơn cả lúc nghe lời của Ông tướng quân ở Xoang Vành. Các idol chỉ cần nói một câu thôi, là chúng tớ nhũn hết cả lòng mề, đầu gật như bồ củi luôn. Hihihi.

Thực ra có 1 chuyện tớ khá là tò mò, chưa bao giờ dám hỏi nhưng chẳng biết ngày mai chủ nhân cơ thể có vui tay nặn 1 chiếc mụn rồi tớ phải lấy thân mình lấp lỗ châu mai hay không. Chẳng biết đây có là cơ hội cuối cùng của mình hay không, thành ra tớ lấy hết dũng cảm, hỏi thăm một vị tinh thần chủ, về xoang chếch, con đường huyển thoại mà chỉ tinh thần chủ mới được đi. Con đường mà bọn tế bào máu bọn tớ cứ đoán già đoán non, bàn tán xôn xao ngày này qua tháng khác mà vẫn chỉ là những thông tin chắp vá, chẳng biết đúng sai.

Các cậu có tò mò không? Đợi tí hóng được tớ kể cho nghe nha. Bái bai.

Thiền Space xoang tĩnh mạch vành.

viVietnamese