Vô Ngã – Trải Nghiệm Học Làm Người

Hóa ra đứa trẻ ngây ngô và người minh triết đều có trải nghiệm không phán xét. Đứa trẻ không phán xét vì nó háo hức với mọi thứ. Người minh triết không phán xét vì đã trải qua mọi thứ. Đứa trẻ và người từng trải đều vô ngã, nhưng sự vô ngã ấy là khác nhau.


———————————————//—————————————————-

Thời này là Lemuria, vẫn còn các làng với các màu sắc khác nhau. Trrên núi có ông thày như thày Lão Tử, râu tóc bạc phơ, trán cao. Đang ngồi kiết già trên tảng đá rất to, quần áo màu trắng, tóc tai bạc phơ. Học sinh ngồi hai bên như hai hàng la hán. Em là bé trai ngồi sát thày bên tay trái, lúc cầm quạt, lúc ngồi xuống như moi người. Có một bé trai nữa cũng cầm quạt đứng cạnh thầy là Huyền.

Em và Huyền chỉ là năng lượng vi tế hình người. Thày dạy bọn em hấp thụ năng lượng bằng luyện khí công. Sau khi nhận ánh sáng trắng của cả trời và đất, cơ thể hai đứa chắc đặc dần, Lúc đầu chỉ là năng lương không có thân. Bây giờ mới là người có thân, thực hiện được các hoạt động. Hai đứa háo hức, lần đầu có thân. 

Đi đến một cộng đồng dùng tiền để trả. Thày không có tiền để trả nên phải xin lỗi khi hai đứa này nghịch ngợm, gây chuyện. Chỗ nào xin được thì thôi. Chỗ nào không xin được phải làm công như rửa bát. Thày bao dung biết là đưa hai đứa này đi cùng thì sẽ như thế. Việc này đương nhiên. Chẳng bất ngờ gì. 

Hai đứa hiếu động như khỉ con, vô cùng hiếu động. Tò mò về cơ thể người khác, vén áo người ta, vén váy người ta, nhìn trộm người ta ngủ với nhau. Nhìn không chịu được, không hiểu được, phải đến sờ vào. Người ta đuổi. Chạy quắn đít. Hai đứa có thôi thúc mạnh mẽ phải sờ, phải khám phá trực tiếp thân thể. Động lực này mạnh mẽ nhưng trong sáng. Trên dọc đường cứ nghịch ngợm, khám phá, bắt đầu lớn dần, lúc này khoảng hai mươi tuổi. Thân thể là đàn ông trưởng thành nhưng bên trong vẫn ngây ngô như một đứa trẻ. Ba thày trò tiếp tục hành trình. 

Cho đến một ngày anh này sờ vào má một cô gái, thấy có rung động như luồng điện. Lúc đó lần đầu trải nghiệm tiếp xúc thân thể tạo ra cảm xúc. Trước đây khi đứng quạt cho thày là sống bằng tư tưởng, không có thân thể, tư tưởng giao hoà thì có tạo ra cảm xúc, nhưng lúc đó là cảm xúc của tư tưởng. Lần này là cảm xúc của thân thể.

Sờ một lần có cảm xúc, sờ tiếp, sờ tiếp. Anh này bị cô này mắng cho. Anh này thích cô đấy, yêu cô đấy, theo cô đi vào nhà. Cô bảo thích thì ở lại, nhưng mà bảo không được đi theo thày. Thế là anh này tạm biệt cô gái để đi tiếp. Anh này phát hiện ra sờ vào má con gái thì cảm xúc nhiều mà sờ vào con trai lại không có cảm xúc. Nếu gặp chàng trai có phần nữ tính, thì vẫn có một chút cảm xúc. Một lần sờ vào má ông đàn ông lực lưỡng, ghê gớm, bị đánh cho te tua. Anh này biết à thế là cảm giác đau. Anh này đón nhận trải nghiệm đau như trải nghiệm sờ má. Thấy thích hai trải nghiệm này như nhau. Không cái nào thích hơn hay ghét hơn.

Hóa ra đứa trẻ ngây ngô và người minh triết đều có trải nghiệm không phán xét nhưng bên trong là khác nhau. Đứa trẻ không phán xét vì nó háo hức với mọi thứ. Người minh triết không phán xét vì đã trải qua mọi thứ.

Anh này không quan tâm đến thày đang làm gì, chỉ quan tâm vào trải nghiệm của mình. Lúc này bắt đầu mới có đời sống riêng, có cái tôi, là bản ngã. Đứa trẻ và người từng trải đều vô ngã, so với người bình thường, nhưng sự vô ngã là khác nhau. 

Có lần anh này quan sát một người sinh con, có em bé. Anh này cũng muốn có con. Anh này hỏi mọi người và thày làm thế nào để sinh con. Khi có người chỉ cho, phải làm tình như những người đã nhìn thấy và đã sờ thấy, anh này nghĩ ngay đến cô gái mình thích nhất. Anh này xin phép thày quay lại chỗ đó, sinh con xong rồi đuổi theo. Đây là lần đầu tiên. Lần đầu tiên anh này có ý chí cá nhân, mong muốn cá nhân, tách ra thày, làm cái riêng.

Anh này nói muốn có con, mong cô gái hãy giúp mình. Cô này màu hồng. Hai người làm tình không có quá nhiều cảm xúc. Đẻ ra đứa con trai màu vàng. Thấy cuộc sống của mình khác người bình thường và cô này không phù hơp đi cùng, nên anh này xin mang con đi theo. Anh này thấy người ta ở một chỗ, sinh hoat, tâp tính, tục lệ, thói quen, khác hẳn người đi khắp nơi như mình. Anh này thuyết phục rằng một lúc nào đó sẽ đưa con quay về. Cô này cũng chấp nhận cho đưa con đi. Anh này giải quyết rất đơn giản, không có cảm xúc, không có day dứt, thây việc cần làm là làm.

Anh này quấn đứa bé trước ngực, chạy đuổi theo thày. Đứa bé nhận ánh sáng trắng từ cha, từ tim và xung quanh tim như ức. Đây là dạng bú sữa mẹ. Đứa bé lớn khoảng 3, 4 tuổi mới đuổi kịp thày. Đứa bé đã lớn anh địu sau lưng. Anh này không còn quan tâm đến mối quan hệ bên ngoài, những thứ xung quanh, mà tâp trung vào mối quan hệ cha với con, rất gắn bó với con.

Khi con 6 tuổi thì anh ấy nghĩ là con mình phải biết thứ khác ngoài cha mình. Anh ấy cho con trải nghiệm những thứ như ngày xưa, ăn uống nghịch ngợm và anh phát hiện anh cần tiền. Anh này khá lực lưỡng, cơ bắp và chọn làm nhưng việc dùng sức như khuân vác, ai thuê thì làm. Vừa đi vừa kiếm tiền. Anh này không phân biệt công việc, không phân biệt trả công nhiều ít, cứ làm mọi việc đến tay. Anh này không tích trữ, không để dành. 

Một lần thày bị rách áo, anh này mua áo cho thày. Đây là hành động chăm sóc đầu tiên. Khi con anh ấy lớn và lần đầu hỏi mẹ ở đâu. Anh này nhớ ra lời hứa và chạy về thăm vợ, đưa con về thăm, rồi lại chạy theo thày. Lần này cô vợ đòi đi cùng. Anh này cảm thấy đủ lực, che chở được cho cô này nên đồng ý.  

Anh này đi tiếp đến cái làng màu nâu. Đưa vợ cùng trải nghiệm cuộc sống nay đây mai đó, nhưng bắt đầu thấy bất tiện. Sau đó hai người dừng lại giữa đường, sống với nhau. Anh này đi đốn củi, bán lấy tiền. Cô vợ khâu vá, thuê thùa. Sự gắn kết tình cảm không có. Anh này rất lý tính, ý chí, không có cảm xúc dạt dào. Khi không còn đi cùng thầy nữa, hàng ngày anh này vẫn ngồi thiền để kết nối với thày.

Anh này chán trải nghiệm gia đình này và bị thu hút bởi cô gái hàng xóm. Chỉ nhìn và nghĩ về cô này, nhớ về hình ảnh cô này. Tương tư. Anh này thấy đây là trải nghiệm mới mà anh này không hiểu. Anh này rất muốn cầm tay, ôm cô này nhưng lại rụt rè, ngượng nghịu. Anh này có cảm xúc yêu mến, không dùng cảm xúc thân thể. Cô hàng xóm cũng để ý anh này.

Trong một lần anh này nhìn, anh này và cô này lao vào nhau, làm tình. Đó là không phải khao khát thể xác mà là khao khát hoà nhâp tinh thần. Hai người này hoà năng lượng như hai con rồng quấn nhau rất đep. Cô này màu hồng tím. Khi hai người làm tình, tạo thành cục năng lượng tròn trong bụng cô này. Sinh ra một đứa bé gái đẹp vô cùng. Đứa bé được tạo ra vì sự hoà quyện năng lượng. Không chỉ đep về hình dáng bên ngoài mà đẹp cả năng lượng. 

Anh này không biết ở đâu, ở với vợ hay ở với cô hàng xóm. Không có ghen tuông giữa hai cô này. Chỉ có anh này phải lựa chọn. Ở bên cạnh cô hàng xóm, thấy không những hòa hợp về thân thể mà còn có nhiều cảm xúc, nên anh này chọn cô hàng xóm.

Anh này thấy vợ mới của mình rất hay ho thú vị, nói cô này cần găp thày. Anh thấy cô này cũng tương hơp với thày và cảm thấy có thể rong ruổi cùng ba thầy trò được. Cô vợ mới bảo cô có đời riêng, cô không đi theo ai cả. Lần đầu tiên anh này có cảm giác day dứt, vừa muốn đi vừa muốn ở lại không biết chọn cái nào. Anh này nghiêng về phía ở lại, vì phải có trách nhiệm với vợ và con. 

Tuy nhiên tư tưởng của anh và cô vợ mới không còn như ban đầu, tình dục cũng không trọn ven, không đồng điệu, vì lòng anh này vẫn nghĩ về hành trình với thày. Cô này ko hiểu vì sao anh này cứ hướng về người khác, mà không sống đời của mình. Thực tế người thày là siêu thức của anh này, và cô này góc độ nào đó mới là “người khác”. Cuối cùng anh này quyết định đi với thày, bỏ cả hai cô vợ và để lại cả hai đứa con. Bài học cuộc đời: trải nghiệm trải nghiệm trải nghiệm.

Bài thiền buổi 6, Văn Minh Lemuria phân hóa, Khóa Thiền Timeline Nâng Cao

viVietnamese