Yêu

Một bài thơ được chị Omi biên lại dựa trên bài thiền của My trên sao Kim. Một năm sau đọc lại vẫn còn rưng rưng xúc động. Bài yêu quả thực là bài khó nhất trên đời.

Đã bao lần yêu bế tắc vât vã,
Nhưng hình như chưa yêu thực bao giờ.
Mới yêu đã sợ tổn thương,
Nên không dám dấn thân.

Hãy thử yêu hết mình
Cho dù người ta không hiểu
Cho dù người ta chà đạp
Cho dù người ta đang yêu nhiều người khác nhau

Trải nghiệm
Tự biết
Tình yêu tận cùng ra sao

Bỏ lớp vỏ bên ngoài,
Áo giáp, đậy che, bảo vệ.
Mở cái tôi bên trong,
Mong manh, yếu đuối, trần trụi.
Trần truồng, để biết mình là ai.

Cảm giác trần trụi trước người yêu,
Như cá bị đánh hết vẩy,
Như chim bị vặt hết lông,
Như rắn bị lột hết da,
Như hổ bị rút hết móng,
Chỉ đứng yên chịu trận.

Nhận những lời nói,
Dù như đâm dao.
Nhận những hành động,
Dù như ném đá.

Chấp nhận toàn bộ người yêu
Là đã sống trọn vẹn với mình.
Chấp nhận mọi thực tế tình yêu
Là đã sống trọn vẹn với nhau.

Chấp nhận hiện thực
Nguyên sơ như ban đầu
Chấp nhận nỗi đau
Như nó là như thế

Thôi chạy trốn, thôi phủ nhận.
Biết rằng từ đầu ta sinh ra đã có nhau,
Như cơ thể sinh ra đã có tay chân, mắt mũi.
Yêu là sống

Sợi dây
Nối anh và em xuyên đời
Lạị trong veo.
Khi em trần trụi

(My thiền ngày 26/08/2019- Chị Omi biên lại)

viVietnamese