Chúng ta thường nghĩ chỉ cần cầu khấn, thắp hương, sắm lễ là có thể sẽ được ông bà phù hộ, được thần linh trợ giúp. Nhưng ở đâu đó, như trong bài thiền phía dưới này, muốn được hỗ trợ cần phải chứng minh năng lực là mình xứng đáng. Bài thiền cho ta thêm góc nhìn về cách kết nối với thần linh, rất thú vị. Biên lại cho cả nhà cùng đọc.
———-/———–
Chị là một cô bé được cha mẹ gửi đến trường của dòng họ từ khi mới 3 tuổi. Trong mắt chị, mọi thứ rất tối, từ lâu đài, khung cửa sổ nhìn ra ngoài từ phòng chị đến trang phục của các bà giáo trong trường. Chị rất sợ bóng tối, sợ phải tiếp xúc với thế giới bên ngoài, nên lúc nào cũng thu mình trong thư viện của dòng họ. Thư viện chất đống những cuốn sách, chị không thích đọc sách nhưng so với việc phải đi ra ngoài kia, chị thà đọc sách còn hơn. Chị cảm nhận chân của mình rất yếu, hơi thở của mình cũng không khỏe mạnh. Chị sống trong sự sợ hãi thường trực.
Đến năm 6 tuổi, chị được báo rằng mình sắp phải chuyển trường. Chị vốn sợ làm quen với môi trường mới, nên không thích việc chuyển trường cho lắm. Hôm đó, chị đứng trên bục để nhận chứng nhận thì bỗng mọi thứ xung quanh bắt đầu biến đổi, lâu đài được ánh nắng chiếu rọi, trang phục của các bà giáo cũng tươi sáng lạ thường. Bóng tối, sự ẩm thấp, lạnh lẽo trước đây bỗng được thay bằng ánh nắng, sự ấm áp, tươi mới. Cơ thể chị từ một em bé búp bê bỗng trở thành thiếu nữ 14 tuổi. Chị chạy vội lên phòng mình, thấy chiếc giường đã rộng hơn, rèm che cửa được thay bằng màu sắc tươi sáng, ngoài cửa sổ là ánh mặt trời rực rỡ, biển hôm nay cũng ấm áp lạ thường.
Hóa ra, chị là một đứa bé có xu hướng thu mình vào bên trong, trước giờ thế giới bên ngoài vẫn vậy, chỉ là chị không nhìn thấy được, dù đã lớn nhưng cảm thấy không thể sử dụng được cơ thể trưởng thành, luôn nghĩ mình chỉ là một cô bé yếu ớt, đau ốm, nhỏ thó. Chị không tương tác với bạn bè, chỉ thích ngồi một mình trong thư viện, chị thậm chị còn sợ hãi giọng nói của mình nên không bao giờ cất lời, chỉ trao đổi thông tin qua viết chữ. Trong chị chỉ toàn sợ hãi nên thấy thế giới xung quanh của mình cũng u tối như vậy. Có lẽ qua thời gian tích lũy và trưởng thành, chị đã có thể nhìn nhận được thế giới theo góc nhìn sát thực hơn.
Ở trường chị có ba bà giáo, là những bà cô trong dòng họ của chị. Một bà phụ trách bếp núc, nấu nướng (thổ địa), một bà phụ trách dạy các nghi thức, nguyên tắc ứng xử của một quý cô (thần tài) và một bà dạy chị khiêu vũ trong giấc mơ (bà phúc phụ trách phúc phần dòng họ).
Chị được học các lớp học ăn uống, ăn mặc. Trong lớp đó chị chọn trái dâu, nhưng bị đánh vào tay, chị phải chọn trái việt quất, vì trái dâu hơi dung tục,gợi tình, nên phải ý nhị chọn trái việt quất.
Chị được ngửi rất nhiều bông hoa, chị thích những hoa dại, thì bị mắng vì nó là hoa đồng nội, phải chọn những hoa như hoa loa kèn, hoa lan mới ok.
Chị đi sang phòng rất nhiều đèn chùm. Được dạy đèn này là đèn khiêu vũ, đèn kia là đèn phòng ngủ, đèn dạ tiệc…
Đến phòng nữ trang, màu đỏ, màu tím bao nhiêu tuổi mới được đeo, nhẫn nào đeo ngón nào. Quý cô chỉ được đeo màu trắng và hổ phách thôi, đến 1 độ tuổi mới được đeo màu xanh lá.
Đêm, chị được học khiêu vũ trong giấc mơ, được dạy dơ tay, chân, ánh mắt như thế nào, những khuôn phép khi khiêu vũ.
Trong lớp học của thần tài, chị thấy thú vị, nhưng thần tài không thấy chị thú vị. Trong lớp thổ địa, chị không thấy thú vị nhưng được thổ địa quan tâm chị vì thấy chị thuần khiết, chân thật, dễ hiểu con người chị.
Thổ địa muốn mình bộc lộ bản chất thật của mình, thì thổ địa sẽ chú ý. Còn thần tài sẽ chú ý mình khi mình tỏa sáng. Bà phúc chỉ hướng dẫn chị chứ không hướng dẫn các bạn khác, có vẻ đang đổ năng lượng phúc phần về phía chị.
3 năng lượng của 3 người này đổ về chị như trục xyz, chị phân vân không biết phải chọn như thế nào, sẽ trở thành ai. Trở thành người thuần khiết, chân thật như thổ địa mong muốn. Hay trở thành người biết thể hiện vị thế, đẳng cấp của mình như thần tài hướng dẫn? Hay trở thành người biết lắng nghe tiềm thức của trái tim như những gì bà Phúc đang dạy?
Hôm đó, chị ngồi trên 1 chiếc ghế, chị nhắm mắt lại để thiền tiếp xúc với 3 bà giáo. Chị bối rối, không biết giao tiếp như thế nào. Nhưng 3 người đó hiểu chị.
Thổ địa nói trước: không nên bắt mình vào một khuôn phép hay đi theo 1 hướng nào đó, mà chọn cái gì phải hiểu tại sao mình lại chọn và nó có ý nghĩa gì. Sống là chính mình cũng được, làm theo thứ mình thích cũng được, nhưng phải chọn đúng, muốn chọn đúng thì phải hiểu mọi thứ cặn kẽ.
Bà Phúc nói: ta không ở bên con lâu, tới 1 lúc ta sẽ rời đi, con phải học được những cái này sớm nhất, ta sẽ dạy con những sự tiềm ẩn trong con vẫn chưa được đánh thức. Bà ấy chị dạy những thứ chị đã từng làm được, đến 1 lúc chị sẽ nhớ ra chị là ai. Bà ấy sẽ dạy để khơi gợi tiềm thức thôi chứ k phải dạy 1 bộ môn mới, nếu chị không làm được, chị sẽ đánh mất chính mình.
Thần tài chờ chị nói chứ không hé lời. Chị hỏi liệu khi con làm theo những gì thổ địa và bà Phúc chỉ, khi con là chính con và hiểu được sự lựa chọn của con, thì con có thể có được sự đánh giá cao của người hay không?
Thần tài trả lời, việc này không đoán định được trước, nó phụ thuộc vào chị. Trường chuẩn bị có một kỳ thi, bà ấy sẽ cho chị cơ hội để chị chứng minh là mình xứng đáng được chú ý và tin tưởng. Ai thắng giải kỳ thi này sẽ được trợ lực của thần tài, thổ địa và hưởng dòng phúc phần của dòng họ trong 20 năm sau đó. Đây quả thực là một kỳ thi cực kỳ quan trọng, và có lẽ ai cũng khao khát chiến thắng.
Vòng thi đầu tiên là biểu diễn một tiết mục năng khiếu với đề bài: Tôi.
Chị suy nghĩ rất nhiều, làm sao để kết hợp được lời dạy của cả bà Phúc và thổ địa. Chị chọn 1 tiết mục độc diễn, chị tự thiết kế trang phục của chị theo những gì chị học được ở lớp thổ địa, chọn 1 điệu nhảy thích hợp nhất ở lớp bà Phúc, đeo 1 mặt nạ vì chị nghĩ gương mặt chị là điểm yếu, che đi con mắt để thần tài không thấy được điểm yếu đó. Bài thi đó chị nhảy điệu van quý tộc, sau khi đi những bước cơ bản chị biến tấu thành nhảy đương đại, nhưng vẫn đảm bảo sự lịch sự, duyên dáng với bộ váy đang mặc. Đó là tiết mục ấn tượng.
Cuối tiết mục Thần tài bước lên sân khấu, gạt cái mặt nạ của chị, ánh mắt của chị thay đổi, mạnh lên qua tiết mục đó, khiến thần tài ngỡ ngàng, lùi ra vài bước, cảm thấy ấn tượng, và đánh giá rất cao. Chị được chọn là 1 trong 3 thí sinh được đi tiếp vào vòng trong.
Qua vòng thi đầu tiên, chị nhận ra được điểm mạnh của mình. Ưu điểm lớn nhất chính là ánh mắt, tâm hồn, sự tự do không vượt khuôn khổ, không làm trái ý thần tài, thổ địa, nhưng vẫn tự do, không bị lối mòn. Chị vừa háo hức, vừa lo lắng cho vòng thi tiếp theo.
Để chuẩn bị cho vòng thi này, chị được thổ địa và bà Phúc huấn luyện. Thổ địa huấn luyện cho cả 3 thí sinh còn bà Phúc chỉ huấn luyện cho mình chị thôi.
Lớp học của thổ địa yêu cầu chị bịt mắt để nhận biết mọi thứ. Bình thường thị giác của chị tốt, nhưng không giờ, qua những bài tập này xúc giác của chị còn tốt hơn bội phần. Chị nhắm mắt mà vẫn biết chính xác mình vừa chạm vào loại kim khâu nào, loại dao nào. Chị cảm nhận được loại đèn nào đang được bật, biết mình đang sờ vào loại đá quý gì, màu gì… Chị học rất nhanh, thổ địa cực kỳ hài lòng.
Chị chuyển sang lớp học của bà Phúc. Bà treo hai tay của chị lên và nói chị hãy dùng cả thân thể để diễn đạt vũ điệu trong trái tim chị. Bằng cách ấy, chị đạt được cân bằng giữa bên trong và bên ngoài. Chị cảm thấy tinh thần và thân thể của mình hòa làm một, cảm thấy mình là một bản thể trọn vẹn, thống nhất.
Ngay sau đó, chị đến chỗ của Thần tài để xin hoàn thành phần thi của mình. Thần tài rất ngỡ ngàng vì chị đã hoàn thành huấn luyện rất nhanh so với các thí sinh khác. Đề thi lần này không được báo trước. Chị phải tự ứng biến tại chỗ.
Thần tài ra đề múa trên nền ánh sáng. Không có nhạc, không được mở mắt, chỉ cảm nhận ánh sáng đèn tắt bật, thay đổi phương hướng.
Chị bắt đầu lắng nghe trái tim mình, bằng xúc giác nhạy bén chị cảm nhận ánh sáng và tương tác lại với nó. Chị thấy trong trái tim mình những nỗi sợ, những đau khổ, yếu đuối từ khi còn bé xíu. Chị cho phép nó tràn ra, chị để nó hiển lộ thông qua cơ thể của chị. Một bài múa quằn quại và nhiều đau đớn, nhưng lại chạm đến trái tim của Thần Tài. Dù hài lòng nhưng Thần tài không nói quá nhiều, nói chị về chuẩn bị cho vòng thi tiếp theo. Đây cũng là vòng thi ứng biến, chị thậm chí còn không biết đối thủ của mình là ai.
Chị về phòng mà tâm trạng vừa hào hứng, vừa khấp khởi. Chị cảm thấy mình khỏe khoắn hơn, hơi thở cũng sâu hơn.
Vòng thi cuối cùng là vẽ theo nhạc. Đối thủ là một nam sinh của dòng tộc khác. Vẽ vốn không phải là sở trường nên chị khá lo lắng. Khi nhạc nổi lên, chị bắt đầu nhắm mắt lại, tắt hết các giác quan hướng ra ngoài, chị thu mình vào trong tim. Lúc này chỉ còn chị và nhạc trong không gian tim, chị thấy mình vững chãi hơn. Chị quyết định vẽ pha màu, từng nét vẽ không định trước, cũng không có tính toán mà chỉ lắng nghe theo mách bảo của trái tim khi tương tác với âm nhạc. Hết nhạc thì chị dừng bút, không hề có kế hoạch trước, bức vẽ dừng ở bước nào là do âm nhạc quyết định. Lúc chạm tay vào màu vẽ, chị có linh cảm về màu sắc, chị hướng tới tone màu mà chị mong muốn, 1 sự tự do, cổ điển, đương đại, nó thể hiện được cá tính của chị.
Cuối cùng bức tranh của chị như cây kẹo que xoay 360 độ, thay đổi dần các sắc độ màu. Phía trong cùng là màu cơ bản, bên ngoài là màu vui tươi, những vòng ngoài cùng là màu của sự trưởng thành.
Tranh của đối thủ là tranh chữ thư pháp 2D nhưng nhìn nó sống động như 3D vậy. Tranh của đối thủ thể hiện kỹ thuật. Còn tranh của chị thì thể hiện sự đột phá.
Hội đồng chuyên môn so nét, và phát hiện trong tranh của chị có 1 mật mã, trong chữ có tranh trong tranh có chữ, chị thắng đối thủ của mình. Nhưng chị cảm giác chị may mắn. chứ kỹ thuật của đối thủ là chị không làm được nhưng cái mỹ thuật của chị thì học là sẽ làm được.
Rốt cuộc trong triển lãm ở trường, họ lồng bức tranh của chị và đối thủ, tạo ra tuyệt tác giữa mỹ thuật và kỹ thuật. Chị thấy tên của chị trên bảng thành tích rất bự, như là thành tích của dòng họ. Chị đứng thứ 4 trong dòng họ, về mặt được huấn luyện về kỹ năng cá nhân và thành công sớm. Dựa trên các tiêu chí thời gian, chất lượng và sự am hiểu. Mọi người chỉ được ghi danh trên bảng khi có sự đột phá, giống như gen trội. Như vậy phúc phần dòng họ sẽ đổ về chị trong 20 năm tiếp theo.
Chị được mặc 1 bộ đồng phục khác, như khăn choàng và mũ lệch của tiếp viên hàng không. Chị là trưởng nhóm, phụ trách các nữ hướng đạo sinh trong trường. Nhiệm vụ set up lớp học, chuẩn bị học cụ. Nhóm chị phụ trách có nghi thức có kéo cờ, dơ tay chào rất trang trọng. Chị được đeo nhẫn màu xanh, nhẫn của quý cô trưởng thành. Chị được trao 1 cây gậy phép, trên đầu cây gậy có hạt ngọc tròn, khi chị dùng cây gậy đó, ở sảnh lớn của trường sẽ hiện lên 5D của những người đã đăng quang trước đó, đó là năng lượng dẫn dắt. Bây giờ chị không chỉ được thần tài, thổ địa và bà Phúc dẫn dắt mà còn được 3 vị đã từng đăng quang trong dòng họ, bảo hộ và dẫn dắt nữa.
Chị mạnh dần luân xa 5 hơn, bộc lộ bản thân tốt hơn. Chị không còn sợ ban đêm nữa. Chị tạo ra 1 trường năng lượng hình cầu để bao bọc cả ngôi trường, để những đứa trẻ không bị kìm hãm và sợ hãi giống như chị nữa. Chị lấy năng lượng đẹp của ánh trăng để tạo thành luồng ra luồng vào, mọi người sẽ quen với năng lượng ở bên trong trường lẫn năng lượng bên ngoài. Học sinh không còn sợ hãi ánh trăng mà cảm giác được ánh trăng mời gọi, khuyến khích hơn. Đó là điều chị cải thiện được. Bóng tối không quá đáng sợ nữa. Chị tạo ra cái thế cân bằng trong 20 năm nhiệm kì đó.
Chị dọn dẹp thư viện cũ kỹ mà chị hay tha thẩn trước đây, chị điều chỉnh nó, dọn từng góc tối, dọn hết những nỗi sợ của chị, để những thế hệ sau đỡ bị ngăn cản hơn, bọn nó sẽ giỏi hơn chị. Chị trung hòa những góc tối trong trường. Chị cải tạo năng lượng dòng họ. Nên được thưởng thêm 5 năm, là được 25 năm được nhận phúc phần của dòng họ.
Chị không có người yêu, chị nhìn sang bên đối thủ của mình để so sánh và cải thiện mình, không để cho mình thua kém trường của đối thủ. Chị không ghét, không thích mà chỉ là có người để mình soi lại mình, chị vẫn nể vì độ chính xác của đối thủ.
Sau 25 năm, chị lui về làm thần tài kế nhiệm. Chị đi dạy trong trường đó, thế vị trí thần tài cũ của chị. Lần này chị mới hiểu được sự bí ẩn của thần tài. Nó là sự ngờ vực, sự ganh đua, sự cẩn trọng, thần tài phải có ba yếu tố đó trong người. Năng lượng thần tài không thể thuần khiết như thổ địa, mà phải luôn có đối thủ để ganh đua và cố gắng. Thần tài vốn dĩ không nói này ra ngay từ đầu. Mà khi làm thần tài chị mới hiểu. Chỉ coi trọng tự do không thì không đủ để giàu có, mà còn phải thêm 3 yếu tố kia. Chị có sự ganh đua nên lúc thi, thần tài của chị mới chọn 1 phiên bản đối nghịch hoàn toàn, để chị hiểu điểm yếu của mình. Một thần tài cần phải nhìn thấy góc tối trong người học trò để thiết kế là bài thi, mục đích là để kích được các yếu tố còn thiếu trong 3 yếu tố đó lên.
Chị thấy được thế hệ tiếp theo chị là ai nhưng không được tiết lộ ra. Có lẽ vị thần tài kế nhiệm trước chị cũng vậy. Chị ch.ết, chị tắt dần các giác quan, thu vào bên trong như thiền, rồi gỡ sự ngờ vực, sự ganh đua và sự cẩn trọng rồi mới ra đi được.
BHCĐ: tin vào chính mình.
SKTC: tạo đột phá cho cây dòng họ. Nên chị được tặng thêm 5 năm nhiệm kỳ.
SKTB: chị hoàn thành cuộc thi, nhưng tự thấy chị thua kém đối thủ, chị không coi trọng thứ chị làm ra là có giá trị, chị coi trọng sự tập luyện của người khác hơn.
Liên hệ đời hiện tại: rèn luyện nội lực như người phụ nữ già; giữ năng lượng thuần khiết, giao tiếp được với những đứa trẻ và luôn thay đổi góc nhìn mới, thì chính là cách để chị kết nối thần tài, thổ địa và người phụ trách phúc phần dòng họ của mình. Chị có thể tổng hòa 3 nguồn hỗ trợ đó để thăng hoa.
——/——
Xem timeline này xong, My nghĩ, nếu ai đó cảm thấy mình không được ông bà phù hộ, không được dòng họ nâng đỡ, thì có lẽ nên đặt câu hỏi : mình nên làm gì để xứng đáng được ông bà tin tưởng hơn. Nhỉ! hihi