Khấn Vái ở Đình Miếu

Trong 1 bài thiền về thần linh, học viên của My được xem về một người trần, sau khi mất được nhân dân thờ phụng và tôn làm cậu. Cho thêm một góc nhìn khá hay về những con người được nhân dân thờ phụng. Liệu họ sẽ đi đâu về đâu? Họ có năng lực gì? Và có giúp phù hộ độ trì như niềm tin của nhân dân hay không? Hoặc mình sẽ phải ứng xử thế nào khi cúng bái ở các đền, đình? Cùng My đọc bài thiền này nhé!

Chị là một cậu bé bị mẹ bỏ rơi ở một gốc cây đầu làng, chị vốn không phải người làng này, nhưng trên trán chị có một cái bớt màu trắng, nhìn như ngọn lửa đang cháy. Các cụ già trong làng thấy vậy, đem về nuôi và tin rằng chị được đánh dấu, sau này sẽ mang lại điều lớn lao nào đó cho làng. Nhưng đến năm 6 tuổi, chị đột ngột mất, giống như là bị ông bà bắt đi, ốm rồi mất luôn không có nguyên do. Người làng làm lễ rước chị vào trong đình làng để thờ.

Chị thấy mình như đang được đi kiệu, hóa ra, họ rước tượng, còn chị ngự ở trong tượng đó. Trong đình còn thờ nhiều vị trạng nguyên. Làng này vốn có phong thủy tốt, sinh ra rất nhiều trạng nguyên, nên các gia đình trong làng rất trọng việc thờ phụng.

Chị hiện hữu ở hình dạng em bé 6 tuổi như khi chị mất, khi có người đến đình khấn xin, chị sẽ quan sát được khí tài của họ, những ai khí tài đang đổ về thì màu năng lượng rất sáng rõ, ai khí tài chưa tới hoặc đã qua thì năng lượng mờ nhạt. Chị không can thiệp được vào khí tài này, mà chỉ nhìn và biết được thời cơ của họ, nếu đúng thời điểm khí tài dồi dào, chị sẽ cho chữ, thông qua quẻ hoặc thông qua giấc mơ để họ có hướng thực thi.

Chị làm việc rất chăm chỉ, tiếng lành đồn xa, rất nhiều người ở làng khác cũng đến cầu khấn, nhưng không phải ai cũng đến khấn đúng thời điểm khí tài đang vượng, thành ra nhiều người rỉ tai nhau nói đình không còn linh. Chị quyết định tìm cách tương tác để những người đó hiểu được chưa đến thời điểm phù hợp để họ không phải qua lại khấn lễ nhiều lần, chị cho những con số, để họ biết qua bao nhiêu mùa trăng thì mới cần đến lễ. Đến đúng thời điểm đó, khi cổng khí tài mở dồi dào, chị sẽ cho thông điệp để họ hiện thực hóa mong muốn của mình. Nhờ vậy, họ không đến rồi về tay không mà luôn nhận được điều gì đó hữu ích, độ uy tín của đình càng ngày càng tăng.

Khi càng có nhiều người bái vọng, chị được khai mở thêm 1 năng lực mới, có thể nhìn thấy tổng lượng phúc phần mà một người có được, nó hiện hữu thành dạng 3 ngọn lửa phía trên đỉnh đầu mỗi người. Chị đọc được thông tin đó, thì báo cho họ thông qua chén nước. Nếu chén nước đầy, họ sẽ hiểu phúc phần còn nhiều, nếu chén nước vơi, thì phải biết lo bồi đắp phúc phần hoặc sử dụng hợp lý vì phúc khí sắp cạn.

Năng lượng của chị còn được nuôi dưỡng bằng cái hồ nước, thông thẳng ra giếng nước ở đầu làng. Giếng nước này rất trong và mát, người trong làng dùng để tưới tắm thì sẽ thông minh, sáng láng hơn, nhận được nhiều thông điệp hơn. Tiếng lành đồn xa, người dân làng khác cũng đến giếng xin nước té lên đầu lên người để mong quan lộc hanh thông. Nhưng điều này không có tác dụng với người ngoài làng, thậm chí còn làm cho nước của giếng ngày càng vơi, trong khi nếu chỉ là người làng dùng thì giếng lúc nào cũng đầy.

Chị nhận thấy cứ tiếp tục như vậy sẽ không ổn, năng lượng của chị hao hụt thì khả năng nhận định, phán đoán về khí tài của dân chúng sẽ giảm đi, nên báo mộng cho một bé gái ở trong làng. Bé gái kể với các người già trong làng, nên từ đó giếng nước được che khăn đỏ, trên đó thêu mấy câu thơ, ngụ ý chỉ được người trong làng mới được dùng. Tuy vẫn có người làng khác trộm dùng nhưng không ảnh hưởng quá nhiều như lúc trước.

Một ngày, vua xuất hiện ở đình làng này. Chị thấy rất tò mò, năng lượng của vua rất lạ. Khác hẳn những người thường. Nếu phúc khí của dân thường chỉ có một khoảng, thì phúc khí của vua tràn ngập toàn bộ thân thể, khiến thân thể của vua đanh cứng như bức tượng bằng kim loại. Phía trên đầu không thấy 3 ngọn lửa như người thường, mà thấy như được bao phủ bằng ánh hào quang vàng rực rỡ từ trên trời đổ xuống, như thể không bao giờ cạn. Chị rất háo hức và vui mừng. Vua không quỳ lạy mà chỉ bái vọng, vua khấn mong đất nước có thêm hiền tài, mong có nhiều người đỗ trạng nguyên hơn nữa. Trước khi rời đi, từ vua rớt ra một cục năng lượng vàng kim, chị dùng nó cài lên ngực áo như cài bông hoa.

Từ lúc nhận được lời cầu khấn của vua, chị băn khoăn rất nhiều. Trước giờ chị chỉ hỗ trợ cho người ở trong làng, tạo ra trạng nguyên cho làng, chứ trạng nguyên của làng khác, chị chưa thử bao giờ. Chị suy nghĩ rất nhiều, và quyết định về sau khi gặp một người sáng dạ và phúc khí tốt, chị sẽ điểm 1 hạt năng lượng vàng kim mà (thần tài của) vua ban cho chị lên trán họ, để kích hoạt năng lực nhìn xa trông rộng, khả năng học rộng hiểu sâu của họ. Từ đó giúp cho những người ngoài làng cũng có thể đỗ đạt trạng nguyên.

Chị rất chăm chỉ làm việc, vì đây là công việc chị chưa làm bao giờ nên vừa làm vừa học, không có ai hướng dẫn, cũng không có bạn bè. Cả đời mê đắm trong công việc, cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình nên không nghĩ gì tới vợ con, hay lập gia đình, hoặc không có khả năng đó. Mãi đến sau này chị mới cảm nhận được năng lượng của các vị thần linh khác ở trong đình, họ trước giờ vẫn tồn tại cạnh chị mà chị không hề biết. Chị chỉ làm ở đó một nhiệm kỳ, kết thúc nhiệm kỳ chị tan ra hòa vào không khí của làng, trái tim của chị kết thành một hạt ngọc bật ra khỏi vía, chớp tắt chớp tắt rồi tắt hẳn. Kết thúc cuộc đời.
————-/————–
Như vậy, việc mình có may mắn hay không phụ thuộc vào khí tài và phúc phần của mình đang nhiều hay ít hoặc có đúng thời điểm phù hợp hay không. Hoàn toàn không phải do ai ban phát cho mình, trừ gia tiên tiền tổ. Nhưng cũng có trường hợp những dòng họ mà con cháu khấn vái, xin xỏ quá nhiều, cây dòng họ cũng bị đứt ngọn, cháy khô. My sẽ chép bài thiền đó sau. 
Và việc kết nối với thần linh, thần tài, thổ địa của bản thân là điều quan trọng, để kích hoạt và sử dụng hiệu quả phúc phần mà mình có được.
Điều nữa, không phải cứ làm lễ thật to, khấn vái thật nhiều, làm ban thờ thật hoành tráng mới là cách kết nối với thần linh. Kết nối nhưng phải trong sự tỉnh thức và minh triết!  

viVietnamese