(Một câu chuyện không có thật, được truyền cảm hứng từ timeline của học viên Khóa Thiền Timeline Nâng Cao 3)
Xin chào, mình là Eleven (XI), mình 16 tuổi, mình sống trong một trung tâm nghiên cứu sinh hóa về AND. Mình là người nhân bản được tạo ra trong phòng thí nghiệm. Đây là nhật ký của mình.
21/12/1965
Hôm nay là một ngày quan trọng, mình sẽ đến gặp giáo sư để được đánh giá về độ tương thích giữa các phần bên trong cơ thể. Mình không hiểu rõ trung tâm nghiên cứu này cho lắm, mà mình cũng chẳng quan tâm, chỉ biết mình sẽ luôn biết rõ đường mình cần đi và chẳng bao giờ bị lạc. Mình phải đứng ngoài đợi một thằng bé, có vẻ nó không phải là người ghép giống như mình mà cái cây nó cầm trên tay mới là cây ghép. Giáo sư lắc đầu và vẻ mặt nó buồn thiu, có lẽ nghiên cứu chưa thành công.
Mình hồi hộp quá, không biết công sức của bao nhiêu con người và bao nhiêu cuộc đại phẫu sẽ có kết quả như thế nào đây. Mình bước vào, giáo sư có hình dáng dị hợm nhưng mình thấy thân quen, có lẽ giáo sư cũng là người được cấy ghép như mình, mình chưa bao giờ đặt câu hỏi về điều đó, chỉ biết ông ấy được tổ chức thuê về bởi có khả năng scan mà không cần mổ xẻ. Cho dù là con người, cây cối hay động vật. Đôi tay sần sùi hàng trăm lớp kia lại có khả năng siêu việt. Nhưng sao cũng được, mình chẳng quá quan tâm.
May là việc test cũng không quá khó chịu. Có người mang đến bộ kit test, mình để vào đó 1 sợi tóc, 1 mảnh móng tay và thanh cạo lưỡi. Cũng không thể lấy quá nhiều được vì tóc mình cũng không quá nhiều. Đôi khi nhìn vào gương khó có thể biết mình là nam hay nữ. Nếu bảo là nữ thì những cơ bắp này quá mạnh mẽ, còn nói là nam thì không đúng, bởi mình có tử cung. Mà cũng không quan trọng, mình chỉ cần làm đúng theo những điều được hướng dẫn là cuộc sống sẽ trôi qua yên bình.
Giáo sư nói các bộ phận trong cơ thể mình mới chỉ tương thích 30%. Vốn dĩ tim, não và các nội tạng của mình được tổng hợp bởi nhiều khuôn mẫu kiệt xuất khác nhau, và các nhà nghiên cứu đang cố để chúng phối hợp với nhau để vận hành hiệu quả. 30% này chỉ đủ để giữ mạng cho mình, chứ chưa thể làm nên kỳ tích gì cả. Không biết nhóm nghiên cứu có buồn không, chứ mình thì không quá lăn tăn, bởi mình còn phải di chuyển tiếp đến phòng thể thao để test vận động.
Mình được học cách chơi hơn chục bộ môn thể thao: tennis, gofl, bi sắt, bắn súng… Nhưng việc phối hợp và đưa ra hành động chưa chuẩn xác cho lắm. Có lẽ do độ tương thích còn thấp.
07/06/1972
Hôm nay là ngày trọng đại tiếp theo, sau một quá trình dài thử nghiệm với đồ ăn mới, mình bắt đầu gặp lại giáo sư để được đánh giá. Quá trình này thật không dễ dàng gì, mình phải ăn trong khi 1 mớ dây gắn ở phía sau gáy để đo các chỉ số gì đó. Đĩa thức ăn không hề giống với những thứ mình đã ăn trước đây, thứ thì quá mềm nhão, thứ thì sống sượng, mình cố gắng ăn vì nhóm nghiên cứu yêu cầu nhưng mình không chắc có giúp cho não và hệ thống tiêu hóa gắn kết được với nhau như những gì họ mong đợi hay không. Họ nói rằng nếu não bắt đầu tương thích cao hơn với nội tạng phía dưới mình sẽ sử dụng cơ thể điệu nghệ hơn. Cũng đáng để mong chờ đó chứ.
Thực ra mình được tạo ra để trở thành người có thể chơi 108 môn thể thao khác nhau. Hiện tại chỉ là con số 10 thôi nhưng sau mỗi lần thử nghiệm, năng lực của mình sẽ càng được nâng cấp. Họ nói ngoài kia rất nhiều tổ chức cần những người kiệt xuất như mình, nên cần phải tối ưu mọi thứ, hệ thống cơ xương khớp, hệ thống tuần hoàn, lục phủ ngũ tạng trong cơ thể cần được sử dụng thứ tốt nhất. Mình đang mang trong mình những tinh hoa của nhân loại. Mà mình cần phải làm nhiều thử nghiệm để tìm ra cách tốt nhất cho những tinh hoa ấy phối hợp được với nhau.
Lần này kết quả đã có tiến triển, mới tương thích 40% mà mình đã có thể dùng hai tay hai súng, tứ chi và nội tạng đã kết hợp được với nhau, cân bằng động giữa hai bên trái phải của mình tốt hơn rất nhiều. Đây thực sự là bước tiến lớn, mới chỉ đạt 40% mà đã cho kết quả tốt như vậy rồi, hãy tưởng tượng ngày đạt 100% xem, ai mà biết năng lực của mình sẽ tới đâu.
03/11/1974
Mình sẽ mang thai. Đây là thử nghiệm tiếp theo. Nghe nói phôi thai để cấy vào tử cung của mình đã chuẩn bị xong. Ngày mai mình sẽ lên bàn phẫu thuật. Việc phải nuôi dưỡng 1 đứa trẻ sẽ đẩy lục phủ ngũ tạng vào tình thế bắt buộc phải vận hành, không né tránh được. Hơn nữa cũng thu hút được sự chú ý của não và cả tim. Nếu những tính toán của họ là đúng, thì đây sẽ là lần đầu tiên toàn bộ cơ thể của mình cùng chung một mục tiêu, chung một nhiệm vụ và sự quan tâm. Mong là đứa nhỏ sẽ làm cho độ tương thích tăng trưởng.
Có vẻ như phiên bản của mình đang tiến nhanh hơn các phiên bản khác. Có đến 3 người giống như mình ở trung tâm này, cả mình là 4, bọn mình được nhân bản. Nhưng do 4 nhóm nghiên cứu theo các hướng khác nhau nên cho ra kết quả khác nhau. Thật vui vì mình đang dẫn đầu.
12/09/1975
Em bé đã ra đời, nhưng nhóm nghiên cứu đã xóa kí ức, mình không ở được ở cạnh em bé, và không ai nhắc với mình về em bé nữa. May mà mình đã ghi nhật ký nếu không chắc mình không nhớ nổi mình đã từng mang thai. Dù sao thì có lẽ họ cũng có lý do riêng, mình nghĩ hẳn đó là điều cần thiết. Hôm nay mình khá vui vì kết quả tương thích của mình đã tăng vọt đến 85%. Sau khi sinh con, cơ thể mình tự tiết những hoạt chất tăng sức bền cho cơ bắp, nên mình cũng cần phải tiêm như trước nữa. Không ngờ chiến lược mang thai này lại hiệu quả vang dội đến vậy. Mình đã trở thành người chơi thể thao siêu đỉnh ở trung tâm này. Chỉ số của mình luôn ở mức rất cao. Mình thấy nhóm nghiên cứu rất tự hào.
Nhưng họ tham vọng đưa độ tương thích cao hơn nữa, điều này khá rủi ro, bởi nếu hỏng, mọi thứ sẽ phải bắt đầu lại từ đầu. Năm nay mình 26 tuổi, nghĩa là họ đã tốn hơn 26 năm để thử nghiệm. Tuy nhiên nếu thành công thì kết quả sẽ vô cùng ngoạn mục. Mình tin vậy.
04/08/1985
Sau hơn mười năm thi đấu trong phòng thực tế ảo với chính những phiên bản khác của mình, mình đã mạnh hơn rất nhiều. Có lẽ dù là các phiên bản nhân bản độc lập, nhưng tụi mình vẫn có sự kết nối nào đó, mình hiểu đối thủ rất nhanh. Mình đoán được cách đối thủ tư duy, cách đối thủ tính toán và dùng sức. Những tháng ngày thi đấu đó là những tháng ngày đẹp nhất đời mình. Thật thú vị, giống như tự thi đấu với chính mình vậy. Mình học được cách cẩn trọng hơn. Mình thấy mình rõ hơn.
Không quá bất ngờ khi giáo sư nói độ tương thích của mình đã đạt 90%. Não đã kết hợp một cách nhuẫn nhuyễn với các hệ thống trong cơ thể, bao gồm hoạt động của tứ chi. Những cú đánh được tính toán trong chớp mắt và đôi tay tự đưa ra phương án phù hợp. Hoàn hảo. Mình thích cảm giác này.
11/11/1987
Hội đồng nghiên cứu đã đưa ra phương án sau nhiều tháng ngày thảo luận. Chỉ còn một bước cuối cùng, kết nối tim và não. Họ chọn phương án cho mình yêu. Yêu là gì nhỉ? Tò mò ghê.
12/03/1991
Mệt mỏi quá, bao nhiêu dữ liệu được nạp vào những chẳng có dữ liệu nào khiến cho tim và não cùng nhất trí. Người mà tim chọn thì não không ưa, người mà não chọn thì tim không ưa. Ngày nào cũng phải ngồi lì một chỗ để load hết các dữ liệu được đưa vào, mình thực sự phát ngán lên rồi. Mình chỉ muốn chơi thể thao, mình nhớ những cú đánh xuất thần. Dừng lại ở 90% không được hay sao?
03/04/1993
Cuối cùng cũng có kết quả, tưởng chừng như sắp cạn kiệt nguồn dữ liệu, sẽ không còn ai nữa thì tim và não đã cùng thống nhất chọn được một người. Nhưng người này rất lạ, có lẽ cũng là một người ghép giống như mình, người ấy phức tạp, khó hiểu nhưng cũng rất thân thuộc. Làm cho cả mình và não đều thích thú, tò mò. Mình muốn hiểu hơn về người ấy, mình muốn ở cạnh người ấy nhiều hơn. Bọn mình hay hẹn hò trong phòng thực tế ảo. Mỗi ngày bọn mình cùng nhau đi chơi ở một khung cảnh tự chọn, người ấy vừa xa lại vừa gần. Ôi, hóa ra nỗi nhớ là như thế này sao? Tình yêu thật lạ kỳ.
17/05/1996
Hôm nay mình kiểm tra được 99.9%. Đây chính là độ tương thích hoàn hảo, như vậy dự án nghiên cứu đã hoàn thành. Ngày mai mình sẽ được ngủ đông. Quy trình nghiên cứu mình trở thành quy trình chuẩn, áp dụng sản xuất đại trà. Nghe nói có rất nhiều đơn đặt hàng, rất nhiều tổ chức, công ty cần những người như mình, chỉ một mình mình là không đủ. Thật tự hào, vì là người đầu tiên thành công trong cuộc thử nghiệm trường kỳ này. Có điều, mình sẽ không được sử dụng ngay, mình là công nghệ của tương lai, đến thời điểm phù hợp mình mới được đưa vào sử dụng.
Công nghệ ngủ đông rất phát triển, nên mình hoàn toàn yên tâm, mình mong sớm có thể thức dậy để quay trở lại sàn đấu thể thao. Mình chỉ lăn tăn duy nhất một điều, không biết lúc đó mình còn nhớ được mọi chuyện đã xảy ra không? Liệu có ai còn nhớ tới mình không? Mình sẽ trở thành ai và sẽ làm nên điều kỳ diệu gì? Mong rằng những dòng nhật ký này sẽ giúp mình tìm lại được bản thân.
Hẹn gặp lại, Eleven tương lai!
Khóa Thiền Timeline Nâng Cao 03– tháng 06/2023