Với 1 con bé đa sầu đa cảm như My thì việc vừa chữa vừa ngồi khóc là chuyện rất bình thường. Nhưng bất thường chính là, My khóc còn người được chữa lại không-thấy-gì. Có mấy lần đi timeline, My nghe tiếng rít vào phía bên kia đầu dây, tưởng học viên nén khóc ai dè chị nén cười.
Nói gì thì nói, My vẫn mong 1 ngày giúp chị chạm được vào những cảm xúc bên trong của mình. Bởi khi ấy sự chữa lành mới thực sự diễn ra. Buổi space hôm qua là một buổi My đã mong chờ thật lâu. Sau khi thành công kích tim ở buổi trước, buổi này chị đi cực kỳ chạm. Lần đầu tiên chị thấy “nỗi buồn hắt từ tim lên mũi”. Và chị khóc. Có lẽ đã rất rất lâu rồi chị không khóc. Hai chị em từng bước cởi bỏ những tấm áo giáp, để chị thấy được chính mình. Một hành trình dài nhưng giá trị. ![]()
My share 1 phần trong bài thiền space của chị, biết đâu sẽ truyền được cảm hứng cho ai đó, bước lên chuyến tàu tìm về với chính mình.
————/————
Hôm nay vào tim thấy chòng chành, trục trước bị xéo.Nạp kim trời và kim đất. Chị vào tâm tim, bảy tinh thần chủ của tim vẫn như cũ, nhưng họ mặc đồ Pharaoh. Rất nghiêm túc. Cảm thấy ổn hơn không chòng chành. Chị hỏi sao hôm nay thay đổi hình tượng? Có gì đó trục trặc không hay do chọn lựa? Mọi người nói chọn, bộ thức chiến binh này sẽ hợp với nhiệm vụ.
My: TTC đoàn kết ghê, thích đồng phục là tính kim.
Từ cuộc họp trước mọi người tự nâng cấp và tự thiết kế để làm việc hiệu quả hơn, có quyền lực hơn. Mọi người họp trước khi chị vào. Thống nhất chọn TTC trục trước tim và trục phải tim đi tìm hiểu và giúp đỡ luân xa 5.Tại sao lại cử hai người này? Hai người một người giỏi đối nội, một người giỏi đối ngoại, khi lên gặp LX5 dễ đồng cảm nhất. Những TTC còn lại ở nhà, nhìn lên màn hình, để theo dõi chuyến đi. Luân xa 5 là kim tự tháp.
Tâm luân xa 5 là một căn phòng trên đỉnh KTT. TTC luân xa 5 là người đứng tuổi, ngồi trên xe lăn, đàn ông. Đứng đối diện với trục trước. TTC này rất nghiêm túc. Mãi không nói gì, Trục trước hơi bối rối, phải lên tiếng trước: chúng tôi có một cuộc viếng thăm, TTC nói: tôi tên abc, cứ gọi tên, không cần gọi là ngài. Giọng rất kim. TTC hơi nhíu mày với trục phải. Không hiểu sao lại cử một già một trẻ lên đây, nhưng vẫn bình tĩnh.
Trục trước nghĩ ra cái cớ lên đây để học hỏi. Không ai đoán được TTC này nghĩ gì, vì không vui không buồn, không giận giữ nên phải nghĩ kỹ trước khi nói. TTC dắt đi thăm quan.
TRỤC TRƯỚC
Trục trước giống con đường cao tốc ở hoang mạc, xa xa có những bụi xương rồng. hai người ngồi trên một chiếc xe mà TTC trục trước đưa đi về phía trước. TTC ở đây là người nam 4x, cao bồi, như chiến binh về hưu nhưng rất khỏe, cảm giác mùi bụi, trải nghiệm không mệt mỏi. TTC khá vui, như là road trip vậy. Trục phải tim có sự ngưỡng mộ với trục trước vì thấy ông này men, mạnh mẽ, tạo cho người khác cảm giác an toàn, không có gì phải lo lắng. Men như một người cha, người anh, người từng trải. Làm cho người ta có cảm giác có thể cậy nhờ.
My: chị cho người khác cảm giác chị là bờ vai vững chắc để họ có thể dựa dẫm.
Trục phải tim hỏi:
– Chú ơi chú vẫn ổn chứ? Liệu có góc tối nào không? Có sự yếu đuối nào không?
Người này nói:
– Khi kết thúc hành trình chú sẽ gặp con gái chú.
– Con gái chú ở đâu?
– Ở phía cuối chặng đường?
– Khi nào chú mới kết thúc chặng đường?
– Khi nào chú đưa hết khách đi đường đi đến nơi thì chú kết thúc chặng đường.
– Chú ơi có ai lái thay chú không?
– E rằng không có ai trên chặng đường này mạnh mẽ bằng chú.
Trục phải tim liền chạm vào vai chú này, và đặt tay vào tim. Trên xe bỗng phát ra một bản nhạc, một bài hát đại ý là về nhà. Xung quanh hiện lên khung cảnh đèn đường, giúp cho TTC lái xe nhanh hơn, tốt hơn. Có lẽ TTC chỉ cần động viên chứ không cần người lái thay.
Con gái của TTC là cô bé mười hai tuổi như thiên thần, tưới những cây nho rất đẹp. Trong kí ức con gái của mình đang lớn lên rất đẹp, như trong tranh. Hai bên đường đèn sáng như lễ hội, cảm giác sắp về nhà. Cảm giác không khí trong xe thanh hơn, bớt mùi bụi đường.
My: cảm giác xúc động và thương chú này. Vì thực ra con gái chú đã mất. Nhưng chú không đau buồn mà chú chấp nhận. Biết rằng một ngày mình sẽ gặp con gái ở cuối đường, nhưng bây giờ vẫn phải làm điều mình cần làm, lái những chuyến xe. Điều này ngụ ý là hành trình trở thành người truyền cảm hứng, nâng đỡ người khác của chị sẽ không thể kết thúc, chỉ cần còn có người cần chị là chị vẫn sẽ tiếp tục giúp đỡ. Sự nghỉ ngơi không có thật, cuối con đường, tức là sự kết thúc của cuộc sống.
Trái tim của chú này làm trục trước tim mềm đi, rén hơn, như là người nữ, trục trước tim như là học ngược lại từ chú này. Trục trước tim thấy trên hành trình của mình, có sự tự cao, nghĩ mình làm tốt nhất nhưng lại có người có sự hi sinh thầm lặng, cảm thấy mình nhỏ bé với sự hi sinh của người này, mà họ không hề ngạo mạn, cảm thấy ngưỡng mộ. Trục trước tim chỉ chờ mỗi tâm tim thôi còn chú này thì đón rất nhiều người, đưa đi rất nhiều chặng mà không hề kể cả gì cả.
Chú này dừng lại ở một trạm xăng, đó là set up của trục phải tim, tặng cho chú một món quà. Nó đặt lên trên xe một quả cầu thủy tinh có ngôi nhà ấm áp để động viên chú này. Chú này cảm ơn nhưng không rối rít, tuy nhiên vẫn làm cho trục trước và trục phải tim thấy vui. Khi thả hai người này xuống xe thì hai người này vui vẻ như hai đứa trẻ.
Quay trở lại tâm LX5. Ông già xe lăn cảm thấy luôn tự hào về trục trước. Ông cũng cảm nhận được sự ngưỡng mộ của tim. Ông này hỏi đi tiếp được nữa không? vì cảm thấy hai người bị choáng ngợp. hai người đồng thanh: đi chứ.

TRỤC DƯỚI
là một hình đảo ngược, mọi người phải đảo ngược người xuống. một người cá ở trong đảo san hô thu nhỏ. Cô ấy nói ra những tiếng bong bóng nước, chỉ trong mơ mọi người mới hiểu cổ, vì mọi thứ đều lật ngược, cô ấy sẽ nói ngược lại, nói có là không, nói không là có. Hơi bị giống như thôi miên.
My: chị bối rối về chính mình, tự thôi miên mình, tự huyễn hoặc mình.
Đây là một khu vui chơi khổng lồ, cô này chỉ là phần ở phía trước thôi.Ở đây cái gì cũng có nhưng không phải ai cũng biết để tìm và cũng không chịu hỏi.
My: chị không quan tâm đến việc kết nối với bản thân, động viên yêu thương bản thân mà chỉ giao tiếp theo cách để có hiệu quả để đạt một mục tiêu nào đó. Có quá nhiều sự hỗ loạn, sự che đậy, nhiều thông tin bị ghi đè.
Trục phải tim ngồi cạnh cô này để cảm nhận, cô bé này hơi lạnh lẽo. Không gian hơi buồn buồn, chạm vào bụi san hô rồi nạp hỏa để nó ấm lên như ngọn nến.
My: Sao chị không chạm vào cô ấy luôn mà chạm vào bụi san hô? Chị không dám đối diện với chính mình? Né tránh?
Cô ấy ấm dần lên, cô ấy nói rất cần hơi ấm này nhưng khi được ấm, thì cô ấy sẽ hiện ra là một em bé và cô ấy không thích điều đó cho lắm. Trục trước tim nói em bé thì đâu có sao, ai chả từ em bé mà trưởng thành. Không gian xung quanh đổi cảnh, cô bé này sưu tạp giày, mang xuống hai đôi cho hai người, đó là hộp kí ức.
Một hộp giày ballet: kí ức buồn, tập luyện nhiều bị áp lực vì tập hoài vẫn thất bại, một hộp giày gỗ, trên đó có vết máu vết thương, cô bé trốn chạy trong rừng bị té, rất là buồn. Từ tim hất một nỗi buồn lên mũi chị luôn. Trục trước và trục phải tim hiểu ra cô ấy có rất nhiều nỗi đau, nhiều kí ức buồn, cô ấy không biết làm gì với nó, vì mở ra chỉ có thế thôi, không làm gì hơn được.
Ngạc nhiên vì sao có nhiều nỗi buồn thế này? Chạm thử xem có kí ức vui không?Có một đôi trượt băng nghệ thuật: bị ngã chảy máu trên sân băngmột đôi giày bằng rơm sậy: kí ức em bé bị chôn sống khi còn là một đứa trẻ bị hiến tế. Trục trước ôm cô bé trong lòng, cô bé vẫn cho ôm, nhưng như nó chết tim luôn rồi, nó đang là hồn ma.
My: chị hãy xả đống cảm xúc này ra cho cô bé này. Nếu cần khóc hãy khóc. Cho cô bé ấy biết là không nhất thiết phải giữ lại những kí ức đau buồn, mà hãy tiêu hóa nó, hãy xả nó đi. Chị có thể để nỗi buồn tràn qua chị.
*Đoạn này My nói xong, chị liền tắt mic, có lẽ là để khóc cho thoải mái*
Trục phải tim đốt những cái hộp này, có hơn 800 cái hộp. Có sót lại một chút kí ức tích cực, trục phải tim gom lại, có những nhân vật như một người bạn thân, một người yêu thương cô bé. Gom lại vào trong một cái bong bóng. Cho cô bé thấy đây là điều nên giữ lại, những người yêu thương mình. Bỏ đi kí ức thì không phải bỏ đi nhân vật. Cô bé hiểu nhầm rằng nếu bỏ đi kí ức thì cũng mất đi những người thân yêu.
My: Chị sợ rằng khi đối diện với bản thân mình sẽ phải đối diện với những kí ức buồn. Nhưng chị cũng không dám vứt bỏ những điều tiêu cực vì nghĩ rằng nó là một phần của cuộc đời mình, một phần của những mối quan hệ mà mình cần phải giữ, nếu giữ những người đó thì phải chịu những kí ức tiêu cực này, không hiểu cách buông bỏ.
Cô bé này bay lên, cô bé này không phải TTC của khu vực này mà là một hồn ma mắc kẹt ở đây. Trục trước và trục phải quay trở lại gặp người đàn ông ngồi trên xe lăn ban đầu.
Ông ấy khá ngạc nhiên, không nghĩ cuộc thăm viếng này lại có thể tạo ra sự chuyển đổi về năng lượng như thế. Chỉ nghĩ đây là một cuộc thăm quan bình thường và mọi thứ trong sự sắp xếp của ông ấy.
Ông ấy có một sự cao ngạo nhất định, nhưng sau khi chứng kiến mọi chuyện, khi cả hai bên đều bất ngờ về nhau thì ông ấy cởi mở hơn, đứng ra khỏi xe lăn, bắt tay và gửi lời hỏi thăm tâm tim, thực sự ghi nhận chuyến đi này.
———-/———
Khóa Space Luân Xa 2023. Ai muốn học space cần học Thiền Timeline cơ bản trước. Tháng 06 My có lịch khai giảng. Còn nhận 1 slot nữa.
Ngoài ra cùng với hand luân xa thì hand năng lượng (sắp khai giảng) là khóa nền tảng, đặc biệt những người sức khỏe kém, dễ ốm, tinh thần chưa đủ mạnh để học Thiền nên học. Inbox cho My để được tư vấn thêm.