Có người nói muốn thành công thì hãy làm việc khi người khác còn đang ngủ, nhưng quả thực đã có một cuộc đời cực kì vang dội mà người đàn ông này lại dùng gần nửa cuộc đời để ngủ. Chắc mọi người cũng đoán được My nhắc đến ai rồi. hihihi.
Ông được sinh ra trong một gia đình khá giả, sống trong một khu lâu đài có đồn điền và người làm thuê. Ông lúc này là tầm 6,7 tuổi, đang mải mê cưỡi ngựa dưới sự phản đối của người lớn. Cha mẹ chỉ muốn ông học hành còn ông lại chỉ đam mê chọi gà, đua ngựa. Còn ở phía xa là cô bé con của người làm trong gia đình, cô bé vừa nhóm bếp vừa nhẩm nhẩm học bài.
Mỗi khi cậu bé này học với giáo viên riêng, cô bé đứng ở ngoài nghe lén, rồi làm hết bài tập cho cậu. Lúc cậu được học vẽ, cô bé cũng vẽ, cậu thường xuyên lấy bức vẽ của cô bé để nộp cho thầy. Lúc này những bức vẽ vẫn rất cơ bản và chưa có gì nổi bật.
Hai người là bạn thân của nhau. Một hôm, lúc này cả hai đã lớn, tầm mười bảy, mười tám tuổi, hai người bạn đang nằm ngắm bầu trời đêm, cậu bé chỉ tay vào những ngôi sao trên bầu trời và nói: “ Mày nghĩ kia là gì? Sao nó lại sáng thế nhỉ? Nếu đến gần những ngôi sao ấy thì sẽ ra sao?” Những băn khoăn ấy được mang vào cả giấc mơ, đêm hôm đó cậu bé nằm mơ thấy mình được dẫn vào một khu rừng, đến trước một cái cửa hang to, trên cửa hang có rất nhiều rẻ cây và cây dây leo bện thành chiếc cổng, có ai đó nói rằng nếu bước vào trong sẽ biết được những ngôi sao kia thực sự là gì. Nhưng chưa kịp bước vào thì cậu bé choàng tỉnh dậy.
Nghe cậu bé kể lại giấc mơ, cô bé tiếc nuối rồi nảy ra ý kiến: “ Tối nay cậu thử vào xem tiếp xem, cố đi vào sâu bên trong hang xem thế nào?” Trước khi đi ngủ cậu bé hình dung thật rõ đường vào cái hang, thế là trong giấc mơ cậu quay lại được cái hang thật, lần này câu phải bám chắc vào một thân cây to phía cửa hang, rồi bò trong nền hang mới không bị bật ra khỏi giấc mơ. Nhưng đi vào sâu trong hang, không thấy ngôi sao nào cả, chỉ thấy một hành tinh hình tròn được chiếu như hologram. Trên hình chiếc hologram ấy thấy rất nhiều sự kiện, nhiều thiết bị lạ, cậu không hiểu gì nhưng thấy rất thú vị, cứ như thể đây là một hành tinh khác có sự sống như nơi cậu đang sống nhưng hiện đại hơn rất nhiều. Cậu không hề biết rằng, đây chính là hình ảnh về tương lai của Trái Đất.
Cô bé nghe bạn mình kể về trải nghiệm quá đỗi ly kì, bèn nhờ cậu vẽ lại hình cái hang mà cậu đã đi, cô bé cũng muốn thử. Lần đầu tiên cô bé vào được cái hang nhưng bên trong sáng chói, sáng đến lóa mắt, cô bé không thể nhìn thấy gì. Được cậu bé dặn dò, đêm hôm sau, cô bé cũng bám vào cái cây và bò đi trong hang, lần này cô bé được một người phụ nữ dẫn vào. Vào đến nơi người phụ nữ này nhảy múa những điệu múa rất đẹp và rất lạ. Tỉnh dậy cô bé vẽ lại những tư thế múa này. Vẽ về người phụ nữ đang múa có vẻ là điểu gì đó cấm kị hoặc kì quái vào thời điểm đó nên cô bé không dám tiết lộ với ai.
Thế rồi cô bé cũng nhìn được hologram của hành tinh hình tròn như cậu bé. Hai người bắt đầu cùng nhau vẽ lại những gì mình nhìn thấy về những thiết bị bay, dù lượn, tàu hỏa. Mất rất nhiều đêm vào giấc mơ quan sát mới có thể vẽ lại được, hai người cùng bàn bạc, chỉnh sửa và hoàn thành từng bức vẽ. Tất cả hiện lên như những sự kiện mà cả hai đều không hiểu được, chỉ có thể miêu tả là những con chim sắt khổng lồ bay trên bầu trời, những gia súc lớn chở hàng nghìn người di chuyển và những vụ nổ có sức tàn phá lớn, những con sóng lớn nhấn chìm cả thành phố…
Về sau cả hai quyết định cùng ghi chép tất cả những sự kiện mình nhìn thấy vào cuốn sổ, dùng bút tích của cậu. Có vẻ hồi đó con gái không được ủng hộ việc học hành và có danh tiếng. Cô bé cũng không quan tâm đến những điều đó, bởi cô đang được sống trong những giấc mơ quá đỗi thú vị rồi. Hai người mất hơn hai mươi năm để hoàn thành cuốn sổ.
Trong quá trình đó họ cũng vẽ lại những con người mình nhìn thấy trong các sự kiện đó, họ chỉ là những người bình thường nhưng có những thần thái ấn tượng, để lại cảm xúc sâu sắc trong lòng cô bé và cậu bé, nên họ họa lại.
Cũng phải kể thêm một chút, trước đó, cậu bị gia đình giục chuyện lấy vợ nhưng cậu đâu có quan tâm yêu đương, cậu đang mải mê trong những giấc mơ kì diệu của mình. Cậu hỏi cưới luôn người bạn thân của mình, cô cũng vô tư đồng ý, chỉ cần yên ổn đê thực hiện tiếp những giấc mơ và bức vẽ dang dở là đủ, cô cũng chẳng cần một tình yêu. Vả lại hai người phối hợp với nhau rất ăn ý. Từ đó tới giờ chưa tranh cãi, giận dỗi nhau chuyện gì.
Sau khi đã hoàn thành cuốn sổ, lúc đó đã hơn bốn mươi tuổi, hai người gặp một chàng trai Ả Rập trên phố. Chàng trai này là người mà cả hai đã nhìn thấy trong giấc mơ. Ông liền đuổi theo hỏi chuyện, hóa ra chàng trai này cũng có những giấc mơ giống như ông, có điều anh ta không biết vẽ. Anh ta nói cho ông biết hành tinh hình tròn ấy chính là Trái Đất trong tương lai, anh ta nói rằng trong hang có một nút ấn bí mật, có thể dẫn đến một tương lai xa hơn của Trái Đất, đó chính là văn minh mới. Sau khi Trái Đất bị diệt vong, một loài người mặt sắt sẽ xuất hiện cai trị Trái Đất. Nếu sự kiện diệt vong là không tránh khỏi, thì cần có cách nào đó để bảo vệ AND loài người Trái Đất.
Hai người quyết định vẽ lại những người mặt sắt giấu trong các bức tranh của mình để như một kim bài miễn tử khi hậu thế của mình đối diện với người mặt sắt thực sự. Mong rằng những bức tranh của mình sẽ được lan truyền và sao chép ra khắp nơi, để càng nhiều người được sống sót càng tốt.
Hai người bạn bắt tay vào thiết kế và vẽ lại những bức tranh về các nhân vật mình đã từng thấy trong giấc mơ, mất thêm chục năm để hoàn thành. Trong khi đó chàng trai Ả Rập tiếp tục hành trình đi tìm những người mình đã gặp trong mơ khác để loan báo tin tức. Hơn chục năm sau, chàng trai Ả Rập quay về mà không thể gặp thêm người nào khác, thất vọng, đau khổ, thân thể suy kiệt. Ông liền ngỏ ý mời chàng trai Ả Rập đó ở lại sống cùng mình. Chàng trai này ở lại làm quản gia.
Một ngày có người phụ nữ quý tộc đến nhà và đề nghị muốn mua những bức tranh của ông. Bà ta nghe nói tranh của ông có rất nhiều điều bí ẩn, dù không hiểu là gì nhưng vì muốn thể hiện mình hiểu biết và dẫn đầu xu thế nên bà đã nhất quyết đòi mua, trả giá cao cỡ nào cũng mua. Ông khăng khăng không bán, vì những tác phẩm này tốn rất nhiều công sức thiết kế và nó vốn tạo ra không phải để mua bán. Nhưng vị quản gia ra một cái giá cao ngất ngưởng và người phụ nữ quý tộc nhanh chóng đồng ý. Hóa ra, gia đình đã đang sắp cạn kiệt ngân quỹ. Bao nhiêu năm ông và bạn mình chỉ tập trung vẽ tranh và mơ, không để ý đến đồn điền nông trại, của cải tích lũy từ đời cha mẹ để lại đã dần cạn kiệt.
Sau khi có được bức tranh của ông, người phụ nữ quý tộc tổ chức một bữa tiệc hoành tráng để khoe khoang, danh tiếng của ông nổi lên từ đó, rất nhiều quý tộc tìm đến mua tranh của ông.
Ông bán nhiều bức tranh nhưng duy có bức nàng Monilisa mà ông để lại, vì muốn dành tặng cho người quản gia tận tụy của mình. Hai người đàn ông này có tình cảm với nhau nhưng chỉ lặng lẽ ở bên đời nhau theo cách này. Ông muốn hậu thế của người quản gia cũng có được kim bài miễn tử khi đối diện với người mặt sắt đến từ tương lai.
Sau khi ông mất, vợ ông cũng là người bạn thân nhất của ông đã công bố cuốn sách mà cả hai đã ghi chép về tương lai của Trái Đất với mong muốn làm cho những bức tranh nổi tiếng hơn, được nhiều người tò mò và tìm đến hơn nữa. Càng có nhiều người quan tâm và sao chép những bức tranh này thì loài người càng có nhiều hậu thế được tồn tại sau thảm hỏa hủy diệt.
Trước khi mất ông cùng bạn thân tổ chức lớp vẽ, và chọn trong đó những đứa trẻ có tố chất đặc biệt, dẫn nó vào cái hang như ông và bạn thân mình đã đi. Đứa bé nào cũng vào được cái hang, nhưng bọn chúng thấy nhiều thứ khác nhau, chỉ duy nhất một cô bé gái là nhìn thấy được người mặt sắt và văn minh mới, sau khi Trái Đất bị hủy diệt. Cô bé này là người duy nhất nhìn được người mặt sắt trong những bức vẽ của hai người. Cô bé chính là truyền nhân tiếp theo.
Người bạn thân trong cuộc đời đó chính là chị học viên của My, cô bé truyền nhân là con gái của chị. Chị bảo con gái chị mới 6 tuổi mà nó lúc nào cũng bảo: có bao giờ người ngoài hành tinh bắt con đi không mẹ, con sợ người ngoài hành tinh. Nó không sợ ma, sợ con này con kia mà sợ người ngoài hành tinh. Hihi.
Bài học cuộc đời
Của danh họa: đi đến cùng
Của chị: hỗ trợ
Của người quản gia: yêu thương.
Chính tình yêu thương của người quản gia như là một chất keo dính hàn gắn và hoàn thiện công việc của danh họa và người bạn thân. Cả ba người đều sống cuộc đời thành công và hoàn thành được những điều mình muốn làm. Lúc ra đi đều thanh thản và mãn nguyện, dù cuộc đời họ, nhìn từ bên ngoài có thể thấy quá nhiều thiếu sót và không hợp lý.
————/————-
Cuối cùng tình yêu thương vẫn là thứ hàn gắn con người, đánh thức trái tim và giúp người ta có sức mạnh lớn lao để hoàn thành sứ mệnh. Cho dù là trong cuộc đời danh họa này, hay là cuộc đời gốc, khi chị là một người ngoài hành tinh mượn trái tim của người Trái Đất và học cách yêu thương.
Những timeline này, cuối cùng đều dẫn chị về với sức mạnh to lớn của trái tim và cảm xúc, những thứ mà chị cho là điểm yếu, cần chế ngự. Có lẽ ngoài việc thỏa mãn được trí tò mò về sự thật đằng sau bức họa bí ẩn, chị sẽ có góc nhìn mới về cảm xúc và trái tim. Trả lại cho nó vị trí quan trọng như nó vốn là. Bởi trái tim là đặc sản của Trái Đất, là món quà mà chỉ có những đứa con của mẹ Trái Đất mới nhận được.