Người Đu Bám Phần 1

Một người “chú họ” trong nhà bị ốm sốt liên miên không đỡ, đi kiểm tra không tìm ra bệnh, lúc nóng lúc lạnh như “ma làm” nên dù không phải là người mê tín nhưng vẫn đánh liều đi xem thầy. Thầy bảo có vong nữ theo phải làm lễ giải hạn. Mà khổ nỗi, gia đình theo đạo Thiên Chúa nên việc làm lễ khá khó khăn. My thấy vậy bảo nếu tin cháu, cháu sẽ xem giúp, đỡ phải mời thầy

My lồng vào hào quang của chú, thấy bên phải tối om và nặng trĩu, cảm giác người trì nặng. Quan sát một lúc thấy có một người nữ, bóng đen, đang ôm lấy phần vai bên phải, chân thì quắp vào hông chú. Giống như đang cố đu lên, bám chặt vào chú.
Còn trong tim thì thấy rất chật chội và bức bối. Có một tinh thần nữ đang gào thét ở bên trong đòi ra ngoài. Tinh thần nữ này khác với người đang ôm ở phía bên phải kia.

My tiến vào xem tinh thần nữ trước, thấy tinh thần nữ này nghĩ là mình bị nhốt ở đây và muốn được giải phóng, vũng vẫy, bù lu bù loa đòi thoát ra. Nhưng tinh thần của chú tiến đến tát cho tinh thần nữ một cái đau điếng, quát mắng giữ dội. Khi My cố gắng hiểu người đó là ai, thì hiện lên một loạt những người phụ nữ đã từng đi qua cuộc đời chú. Có những người chú yêu tình yêu vụng dại, có những người chú ghét bỏ, có những người chú si mê nhưng không thể có được. Lúc này My mới hiểu ra tinh thần nữ này chính là phần yếu đuối, phần nữ tính của chính chú.

Chú không muốn thể hiện phần này ra ngoài, lúc nào cũng tỏ ra là mình ổn, mình tốt, muốn chôn chặt sự yếu đuối vào trong. Chú cho rằng sự yếu đuối là không thể chấp nhận được, nó không có ích lợi gì, thậm chí nó còn là kẻ thù của mình. Chú biết bên trong mình đâu đó vẫn tồn tại những mềm yếu, những nhỏ bé, những đa sầu đa cảm, nhưng chú không chấp nhận nổi bản thân mình lại có những khía cạnh “đáng xấu hổ” như thế. Có lẽ trong con mắt của các cha các chú ngày xưa, tư tưởng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, không được yếu mềm, không được gục ngã đã ăn quá sâu.

My tạm gác phần yếu đuối của chú lại, quay ra xem xem người phụ nữ đang ôm lấy vai chú là ai và tại sao lại đi theo chú. My mời người phụ nữ đó vào tim chú để tiếp xúc, nhưng người đó không dám vào. Cô này đang lo sợ điều gì đó, cứ bám chặt lấy vai của chú. My cho cô ấy hiểu rằng không gian tim là nơi an toàn và cô ấy sẽ không bị làm hại, lúc đó mới dám bước vào.

Khi My yêu cầu tinh thần của chú tiếp xúc với cô này, thì chú có vẻ khó chịu, không thiện chí, giống như là: mày làm phiền tao, mày ám tao, tại sao tao phải tử tế với mày? My cũng không ép chú nữa, mà tự mình tiếp xúc.

Nhìn vào đôi mắt thấy một nỗi buồn u ám, thấy cả sự hoảng sợ, lo âu. My xin xem cô ấy đã có cuộc đời như thế nào mà giờ đây cô ấy buồn thảm đến vậy. Cô này từ nhỏ đã mồ côi, cha mẹ mất trong một vụ hỏa hoạn, cô được một bà cô nuôi dưỡng. Bà cô này coi cô như gánh nặng, nhưng vì không đẩy cô đi đâu được nên đành phải nuôi. Cô gái lớn lên trong sự chì chiết, đày đọa của bà cô. Đến một ngày cô bị đánh thuốc mê, khi tỉnh dậy đã thấy mình bị đưa đến một ngôi nhà nhỏ giữa rừng, bên cạnh là một người đàn ông xấu xí, quá lứa lỡ thì. Hóa ra cô bị bà cô bán làm vợ cho người đàn ông này. Cô tìm cách trốn thì người chồng đánh đập, dọa nạt rất dã man.

Cô đành phải chấp nhận cuộc sống khốn khổ bên cạnh người chồng chẳng yêu thương mình. Trước đây cô nghĩ đời mình khổ vì cha mẹ mất sớm, không nuôi nấng mình được. Giờ cô thấy mình khổ vì có người chồng không ra gì. Khi cô mang thai đứa con đầu lòng thì chồng cô bị ngã xuống vực, liệt toàn thân, phải nằm một chỗ. Cô muốn ôm con bỏ đi, nhưng lại không thể đi được. Cô cần có một chỗ dựa. Cần có một nơi để đổ lỗi, cần có lý do cho cuộc đời khốn khổ của mình. Nếu cô bỏ đi rồi, cô sẽ phải tự nuôi con, tự chịu trách nhiệm, cô không thể chịu được điều đó.

Cô làm việc cật lực nuôi chồng, chăm con. Chồng chết, cô lại lấy vợ cho con và cật lực nuôi con nuôi cháu. Cô cho rằng đời mình khổ vì mình phải gánh vác đứa con trai. Lúc này, đứa con trở thành điểm tựa cũng trở thành người để đổ lỗi. Cô luôn cần có một thứ như thế trong đời để cảm thấy mình vô can, vô tội. Cô ru ngủ mình trong một cuộc đời thất bại, rằng, tất cả những khổ sở này đều do người khác mang đến cho cô. Cô chết vì đuối nước, trong một lần cố hái bông sen trong đầm cho cháu nội chơi.

Nhưng cũng giống như hầu hết các vong ma khác, cô không biết là mình đã chết. Cô chỉ bị rơi vào một khoảng không gian vô định. Cho đến ngày, người chú của My đến một đám ma. Thông thường không phải đám ma nào cũng có cổng kết nối giữa âm và dương. Nhưng ngày đó vô tình lại là một ngày đặc biệt mà cổng mở, nên cô này nhìn thấy chú của My.

Cô ấy chính là một kiếp sống cũ của chú, dưới thân phận con gái. Nhưng cô cũng không hề biết, chỉ biết rằng, khi đang lạc lõng đến cùng cực, lại gặp được một người đàn ông để mình nương tựa. Vậy là cô ấy bám lấy chú, đi theo đến tận giờ.

Nhưng liệu cô ấy có phải là nguyên nhân gây ra những trận ốm khác thường, những cơn sốt nóng sốt lạnh mê man của chú hay không? Và cô gái này sẽ siêu thoát bằng cách nào? Mời mọi người đọc phần 2 nghen. hihi

viVietnamese